Tối hôm đó, triều đình đột nhiên ban chỉ:
M ở l ạ i h ồ s ơ c ái ch ế t c ủ a L ụ c t ầ n — m ẫ u thân hoàng h ậ u. Đ ích thân Nghiêm T ể t ướ ng tra xét. Toàn triều chấn động. Bởi ai cũng biết: cái ch ế t ấ y v ố n đượ c coi là “vì b ệ nh.” Nhưng một khi lật lại… nghĩa là có ai đó đ ã che gi ấ u. Và kẻ che giấu… là ai, không cần nói cũng rõ. Ngay trong đêm triều đình ban chỉ tra lại cái c.h.ế.t của Lục tần, ph ủ Ng ụ y lập tức đóng kín cổng. Không ai ra, không ai vào. Ngụy Tể không thượng triều sáng hôm sau, lý do ghi lại: “tr ọ ng b ệ nh.” Nhưng ai cũng hiểu — kẻ lão thật sự muốn giết… v ẫ n còn đ ang s ố ng. Sáng sớm, khi ta vừa rời Tĩnh Phong viện để đến Viện Giám dược xác nhận lại tấu phiếu, H ạ Du b ị ám toán. Một lưỡi d.a.o tẩm độc, cắm thẳng vào vai trái, suýt trúng động mạch. Khi ta đến nơi, hắn đã ngất. Máu nhuộm đỏ vạt áo, mặt trắng bệch như giấy. Ta lập tức băng bó, trấn kinh. Lộ Dẫn đến sau, chỉ liếc một cái đã đoán được: “Không phải trộm. Không phải thích khách. Mục tiêu là… dằn mặt.” “Vì sao không g.i.ế.c thẳng?” ta hỏi. Hắn siết nắm tay: “Vì muốn để ngươi hiểu: nếu ngươi tiếp tục, người tiếp theo… không còn may m ắ n nh ư th ế . ” Chiều cùng ngày, một thị vệ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/anh-trang-treo-ngoai-cua-so/2777293/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.