Đặc biệt là sắc mặt của Tưởng Di và Tô Nghiên Nghiên đỏ trắng đan xen, vô cùng đặc sắc.
“Khốn kiếp!” Tô Vân Đường bật dậy: “Không thấy còn có người lớn ở đây sao? Suốt ngày không đứng đắn, mày… mày cút về phòng cho tao!”“Tôi thấy anh mới khốn kiếp đó!” Giọng nói của Tô Học Cần càng lớn, ông đập mạnh cây gậy một cái: “Thằng cha anh còn ở đây mà anh bảo ai cút? Anh muốn lên trời rồi đúng không?”“Bố.
” Tô Vân Dung mở miệng: “Bố vừa mới xuất viện đấy, nổi giận với cậu ấy làm gì, phải chú ý sức khỏe của mình chứ.
”Nói xong, bà ta nhìn về phía Tô Loan Loan.
Đầu tiên là dò xét một lượt từ đầu đến chân, rồi mới vừa cười vừa nói: “Loan Loan thay đổi nhiều thật, vừa rồi suýt nữa cô không nhận ra cháu đấy.
”“Đúng vậy, nếu không tại sao người ta lại nói ‘con gái mười tám thay đổi’ chứ.
” Kiều Kiến Nghiệp hùa theo.
Tô Học Cần hừ một tiếng, cơn giận dần dịu xuống: “Loan Loan, chào hỏi đi.
”Tô Loan Loan mím môi và đứng lên: “Dượng, cô.
”Sau đó cô nhìn về phía đôi vợ chồng trung niên ăn mặc sang trọng bên cạnh, cũng dịu dàng gọi một tiếng: “Chú Hình, dì Hoắc.
”Hoắc Cầm Ngữ liếc nhìn cô, bỗng nhiên giật mình.
Bởi vì tối hôm qua được Mặc Duy Nhất hết lòng chăm sóc, lúc nãy lại vội về nhà nên Tô Loan Loan không hề trang điểm, da dẻ mịn màng trắng tinh, nhẹ nhàng thoải mái, giống như có thể bóp ra nước.
Nếu như không phải vừa rồi cô còn châm chọc Tô Vân Đường
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ba-day-muon-ly-hon/2415035/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.