Xuân nhi và Khúc Thừa Dỗ đang nô đùa vui vẻ trong bụi chuối, bỗng có tiếng nói phát ra.- " á...ghê gớm thật , mới có tí tuổi ranh đã dẫn trai về nhà"Cả hai giật mình nhìn lại, thì ra dì ghẻ đã lẻn ra đây từ hồi nào rồi.
Bà ta cầm cây roi trên tay, mặt hung ác trừng mắt.- " hai đứa cẩu nam nữ, mới tí tuổi đã làm trò đồi bại.
Để xem lão nương xử lý hai ngươi thế nào"Khúc Thừa Dỗ ngơ ngác, cái gì mà đồi bại chứ? Hai đứa trẻ nô đùa thì có gì mà bà ta vu cáo nghe khủng khiếp vậy.
Dì ghẻ vung cây roi lên.- " thương cho roi cho vọt, lão nương phải dạy dỗ ngươi"Dứt lời vụt cây roi xuống nhắm thẳng Khúc Thừa Dỗ đánh xuống.
" Chát" một tiếng kêu đau đớn vang lên, trong khoảng khắc Xuân nhi lấy thân mình che chở cho Khúc Thừa Dỗ mà hứng trọn cây roi, em la lên.- " chạy đi, huynh chạy đi"Khúc Thừa Dỗ giật mình, nghe Xuân nhi nói vậy thì vội vàng bỏ chạy.
Dù gì cũng chỉ là cậu bé mười tuổi ăn sung mặc sướng, biết làm gì trong trường hợp này đây.
Khúc Thừa Dỗ bỏ chạy còn nghe tiếng roi chan chát cùng hét đau đớn của Xuân nhi.- " á...tha cho con dì ơi, con biết tội rồi"Biết tội ư? Xuân nhi thì làm gì có tội, chỉ là sự tàn ác của dì ghẻ tự cho mình cái quyền được đúng.
Khúc Thừa Dỗ nén nước mắt chạy trốn, mà cũng chẳng biết trốn đi đâu.
Bao nhiêu đòn roi Xuân nhi hứng chịu cả.
Dì ghẻ định rượt theo thì Xuân
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-dao-su/2502772/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.