"Dì ơi, ông ta bảo cháu cút, vậy nên cháu cút tới đây luôn."
Tôi xoa đầu cậu, vui vẻ nói:
"Thằng nhóc ngốc này, giờ biết khôn rồi đấy. Nhưng dì không cần tiền của cháu đâu, cứ giữ lấy mà tiêu."
Bùi Minh Thành ỉu xìu cất tiền lại, im lặng giúp tôi rửa rau, đến gần giờ học mới khoác cặp lên chạy đến trường.
Không biết cậu lén nhét tiền vào lúc nào đến khi tôi dọn hàng ra bán, sờ vào ví mới phát hiện nó căng phồng.
Mở ra xem, bên trong là một cuộn tiền giấy.
Tôi dở khóc dở cười, lắc đầu thu lại cẩn thận.
Thôi thì đợi đến khi cậu vào đại học, tôi sẽ trả lại cho cậu vậy.
8
Tôi nói muốn nuôi cậu, đương nhiên không phải nói chơi.
Chỉ là tôi cũng chưa từng nuôi con, loay hoay suy nghĩ mãi, cuối cùng chỉ dẫn cậu đi cắt tóc, mua cho cậu mấy bộ quần áo sạch sẽ, thay từ trong ra ngoài một lượt.
Người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân.
Tôi vừa dọn dẹp một chút, lập tức có thêm một đống cô bé vây quanh Bùi Minh Thành.
Mỗi ngày quầy hàng của tôi đều chật kín người.
Bùi Minh Thành cũng rất có chí tiến thủ, phòng khách nhà tôi dán đầy giấy khen, mỗi học kỳ cậu đều mang về cả một xấp.
Học kỳ một lớp chín, cậu thi đậu vào trường trung học trọng điểm bằng kỳ thi tuyển sinh tự chủ, với thành tích đứng nhất toàn trường.
Không chỉ được miễn học phí ba năm, nếu duy trì thành tích ổn định khi vào cấp ba, cậu còn được nhận học bổng và trợ cấp của
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-nguyet-quang-cua-cau-ay-la-com-chien-trung/1344443/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.