Ở nhà họ Tô, người có quan hệ tốt nhất với Tô Diên là chị dâu hai —— Văn Yến.
Hai người không chỉ cùng nhau lớn lên từ nhỏ, còn là bạn tốt nhất của nhau.
Muốn điều tra rõ thân thế, Tô Diên chỉ có cách tìm Văn Yến hỗ trợ.
Buổi sáng chủ nhật, cô xách một cân kẹo trái cây đi đến trước cổng một trường tiểu học.
Cách cánh cửa bảo vệ, cô gọi đối phương ra.
Lần gặp mặt trước đó là cách đây một tuần, Văn Yến chạy chậm đến trước mặt cô, gương mặt đỏ bừng đầy ắp sự nôn nóng: "Làm sao vậy? Có phải cô ả Triệu Tiểu Tuyết kia bắt nạt cậu không?"
"Không có, mình khá ổn, cậu đừng lo."
Tô Diên đưa kẹo trong tay mình qua, mỉm cười ấm áp: "Nè, cậu ăn miếng kẹo cho ngọt miệng trước đã."
Văn Yến cũng không khách sáo với cô, sau khi cầm lấy thì dắt cô đến dưới một bóng cây hẻo lánh, nghiêng đầu hỏi: "Thật sự không có việc gì sao? Cậu đừng gạt mình đó."
"Thật sự không sao hết, không tin cậu cứ hỏi anh hai mình đi."
Tô Diên bóc vỏ một viên kẹo nhét vào miệng cô ấy, nói sang chuyện khác: "Giờ cậu với anh hai mình thế nào rồi? Vẫn chưa tha thứ cho anh ấy hở?"
Nhắc tới Tô Ái Quân, Văn Yến lập tức nổi đóa: "Con người của ổng hiếu thảo một cách mù quáng, mẹ vừa khóc là ổng mềm lòng ngay, mặc kệ có làm được hay không, chuyện gì cũng dám đồng ý. Sống với ổng mệt mỏi thật sự!"
Thật ra không chỉ Tô Ái Quân, mấy đứa con trong nhà họ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-nguyet-quang-la-thien-kim-gia-trong-van-nien-dai/2713959/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.