Tô Diên đứng yên trước mặt mọi người, gương mặt đó còn đỏ hơn cả nắng chiều.
Ánh mắt cô không dám nhìn ai, nói qua loa rằng: "Anh ấy đưa tôi về, chẳng qua không đi đến thôn, da mặt anh ấy mỏng lắm."
Cô cố gắng giải thích cho tự nhiên nhất có thể. Từ hôm nay trở đi cô và Phó Mặc Bạch sẽ có quan hệ người yêu trên danh nghĩa của nhau.
Mọi người vây quanh cô, mồm năm miệng người hỏi rất nhiều vấn đề. Tô Diên trả lời từng câu, vô cùng kiên nhẫn, có vài đáp án do cô và Phó Mặc Bạch đã bàn bạc sẵn với nhau, không sợ bị phát hiện.
Dưới ánh hoàng hôn, vẻ ngoài của cô còn yêu kiều hơn hoa, khiến Thẩm Tình nhìn mà ngơ ngác.
"Hèn gì người ta nói sau khi có người yêu con người ta sẽ trở nên xinh đẹp, hôm nay cô đẹp quá đi!"
"Có hở?" Tô Diên sờ lên mặt mình, cảm giác nóng ran.
Ngày hôm sau đi làm.
Tiết học đầu tiên là tiết Ngữ văn. Hiện giờ mùa thu hoạch vụ thu đã kết thúc, mười đứa nhỏ xin nghỉ đều đã đi học lại.
Bình thường Tô Diên sẽ nhân lúc sau khi học xong sẽ dạy bổ túc cho bọn nhỏ. Nhưng vẫn có vài đứa quá sao lãng, vốn dĩ không nghe vào.
"Cô ơi, cha em nói học tập chẳng được tích sự gì, còn chi bằng về nhà trồng trọt tích góp nhiều tiền một chút, tương lai cưới một người vợ xinh đẹp thì còn tốt hơn." Em học sinh nói chuyện tên Lý Thụ, ăn bận một bộ quần áo nhem nhuốc, ngắn hơn so với khổ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-nguyet-quang-la-thien-kim-gia-trong-van-nien-dai/2713984/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.