Đây là câu nói đầu tiên của Phó Mặc Bạch sau khi vào nhà họ Khương, người ngồi ở nhà chính nghe anh nói vậy, tăng thêm vài phần hảo cảm với anh.
Ai cũng cảm thấy anh nho nhã lễ độ, có thể coi trọng Tô Diên như thế, là người đáng để phó thác cả đời.
Thân là mẹ nuôi của cô, Diệp Khiết tự động nhập vai người mẹ, càng nhìn càng thích đứa con rể chuẩn chỉnh này.
Thế nhưng nên khảo sát vẫn phải tiếp tục khảo sát.
"Nếu đã theo đến tận đây rồi, các con định khi nào kết hôn?"
Phó Mặc Bạch ngồi trước mặt mọi người, thẳng sống lưng trả lời: "Con nghe theo Diên Diên, có thể đăng ký kết hôn bất cứ lúc nào."
Tô Diên ngồi cạnh: "..."
Mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía cô, cô chỉ biết căng da đầu nói: "Con còn nhỏ, năm nay chưa định kết hôn."
Lúc này Khương Nguyên cười hì hì chen vào: "Yêu đương mà không lấy kết hôn làm mục đích thì đều là lưu manh. Cô Tô à, cô không được làm lưu manh đâu đó."
Thấy cô bé không biết lớn nhỏ, Diệp Cầm lườm cô bé một cái, sau đó ngượng ngùng nói với Phó Mặc Bạch: "Đứa nhỏ này thiếu dạy dỗ, đánh vài trận là được rồi."
Phó Mặc Bạch lại nhìn Khương Nguyên một cách tán thưởng, khen cô bé thông minh hơn người, tương lai ắt sẽ rộng mở.
Tô Diên ngồi chếch đối diện anh, chỉ ước đạp anh vài phát.
Lúc tặng quà cho mọi người, ngoài mấy món quà trước đó, Phó Mặc Bạch lại đưa cho Khương Nguyên thêm một chiếc bút máy để cảm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-nguyet-quang-la-thien-kim-gia-trong-van-nien-dai/2713985/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.