Còn Phương Nhị Nha lại như chó điên, tiếp tục hùng hổ nói: "Cô còn nói đối tượng của cô là quan quân à? Ai mà không biết tòa nhà này toàn là quân nhân kém cỏi nhất ở? Có phòng tốt không ở đi ở phòng nát, chẳng lẽ đầu óc tên kia có bệnh?"
"Đầu óc cô mới có bệnh. Tôi khuyên cô đừng trêu chọc tôi, không thì tự gánh hậu quả." Tô Diên khoanh tay trước ngực, nói cực kỳ nghiêm túc.
Nhưng Phương Nhị Nha không hề nghe cảnh cáo, quay đầu đi luôn, điệu bộ kiêu ngạo kia như một kẻ chiến thắng.
Nhìn bóng dáng cô ta đi xa, Tô Diên bỗng phì cười. Hiện giờ chỉ có kết thù, sau này cô nhằm vào Phương Nhị Nha mới không khiến người khác nghi ngờ.
Lúc này Phó Mặc Bạch từ ký túc xá đi ra, nhíu mày hỏi: "Em vừa nói chuyện với ai thế?"
"Không có gì, là người hỏi đường thôi, đã đi rồi."
Tô Diên không định nói chuyện của Khương Tuyết cho anh.
Người đàn ông trầm ngâm nhìn cô, không hỏi gì thêm.
Họ xem phim xong thì cũng gần giữa trưa rồi.
Khâu Dã đã chờ sẵn ở cổng lớn quân khu, muốn đi cùng họ.
Tiệm cơm Tiền Phong đặt chỗ thuộc đơn vị nhà khách cấp dưới của quân khu, ở ngay bên cạnh đại viện, đi bảy phút là đến nơi.
Lúc họ vào tiệm cơm, Tiền Phong đã dẫn bạn gái chờ sẵn ở phòng thuê. Ngoài họ ra còn có một cặp đôi khác.
Khâu Dã thấy vậy không khỏi trêu chọc: "Xem ra đàn ông trong bộ đội chúng ta không phải độc thân gì, chỉ có một mình tôi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-nguyet-quang-la-thien-kim-gia-trong-van-nien-dai/2713991/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.