Phương Nhị Nha bị dỗi đến nghẹn lời, lại không dám cả gan trợn mắt trêu chọc anh, chỉ có thể cười mỉa nói xiên nói xỏ: "Tôi tưởng mấy lời đồn kia là sự thật nên mới hỏi vậy, xem ra… Có một số việc không thể nào tin hết được."
Nói rồi còn không quên liếc nhìn Tô Diên bằng ánh mắt sâu xa.
Cảm nhận được ánh mắt của cô ta, Tô Diên thầm cười nhạo nhưng cố tình nghiêng đầu xụ mặt, hỏi người đàn ông cạnh mình: "Lời đồn gì thế? Rốt cuộc có chuyện gì? Hôm nay anh phải nói rõ ràng cho em."
Phó Mặc Bạch giật mình, sau khi phản ứng lại mới khép nép giải thích: "Anh thật sự không biết, nào có lời đồn gì? Cô ta nói bậy thôi."
Trong khoảng thời gian ngắn, bầu không khí trong phòng thuê trở nên giá lạnh, không ai dám hé răng mà đều im lặng hóng hớt.
Tô Diên lườm anh một cái, vẫn cứ không tha: "Nếu thật sự không có gì sao người ta lại nói như vậy? Anh xem em là con ngốc đúng không? Phó Mặc Bạch, em nhìn lầm anh rồi!"
Nói xong cô lập tức đứng lên, đi ra ngoài phòng thuê. Mắt thấy tình hình sắp không ổn, Tiền Phong nào còn tâm trạng hóng chuyện nữa, vội đứng dậy cản người.
"Em dâu à, chắc chắn trong chuyện này có hiểu lầm gì đó. Em đừng đi, chúng ta còn chưa ăn cơm nữa mà."
Những người khác thấy tình cảnh này cũng phụ họa theo, nhất là Trương Lương đã chảy ròng mồ hôi lạnh, căn bản không dám nhìn Phó Mặc Bạch. Anh ta vội vàng tiến lên giải thích: "Xin
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-nguyet-quang-la-thien-kim-gia-trong-van-nien-dai/2713992/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.