Hai tiếng "cộc cộc" vang lên, nhân viên công tác thuận lợi cầm giấy đăng ký kết hôn mới mẻ vừa ra lò giao tận tay họ.
Tô Diên cầm lấy, cảm thấy vô cùng mới lạ. Cô cúi đầu nhìn một lúc lâu, nhỏ giọng cảm thán: "Hóa ra giấy đăng ký kết hôn cũng như giấy khen vậy."
Phó Mặc Bạch cất lại tất cả tài liệu, cũng cúi đầu nhìn chúng: "Đúng là giống thật, đưa cho anh đi, chỗ anh có két sắt."
Tô Diên nghiêng đầu, bảo anh chuyện bé xé ra to.
Phó Mặc Bạch lại nghiêm túc nói: "Đây là chứng cứ hai ta đã là vợ chồng, cần phải để vào két sắt anh mới yên tâm."
Giọng anh không cao nhưng lại rất trong sáng, thấy mọi người xung quanh đều nhìn qua đây, Tô Diên vội đưa giấy đăng ký kết hôn cho anh giữ, kẻo anh lại nói mấy lời xấu hổ nào nữa.
"Chúng ta đi vào tiệm chụp hình ở phố đối diện chụp một tấm nhé?"
"Vâng."
Phó Mặc Bạch cũng thấy được bức ảnh của Trần Hiểu Quang, không khỏi thấy bất ngờ về chuyện này.
Trần Hiểu Quang biết con trai không phải con ruột của mình, còn nhịn nhục nhiều năm như vậy, chắc chắn có dự mưu khác. Ông ta không cam lòng đời này chẳng có lấy một đứa con trai ruột, nên có con riêng ở bên ngoài cũng rất đỗi bình thường.
Chẳng mấy chốc hai người đã vào tiệm chụp hình, có một ông thợ chụp hình già đến tiếp đón bọn họ.
"Hai cháu muốn chụp hình kết hôn à?"
"Vâng, làm phiền ông chụp cho bọn cháu hai tấm."
Thợ chụp hình già gật đầu đồng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-nguyet-quang-la-thien-kim-gia-trong-van-nien-dai/2714008/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.