Mở đầu
*Anh: em bé
Ma Thương Hạo xông vào chín mươi chín tầng trời, giết ba vạn thiên binh, lật đổ Thiên Cơ các, thiêu hủy Lăng Tiêu điện, dĩ hạ phạm thượng, tội ác cùng cực, bị xử hình phạt xuyên tim, giam trong tháp Xá Lợi để trừ ma tâm.
Một đạo thiên mệnh đánh hắn vào trong Phật tháp u tối. Thương Hạo vẫn nhớ lúc cái khóa vàng xuyên qua xương tỳ bà của hắn, Đức phật cao cao tại thượng kia vẫn nở nụ cười khiến người ta ghê tởm. Đức phật lấy ra một ngọn đèn rồi nói: “Thương Hạo, đây là Trường Minh đăng, đốt lên ngọn lửa không tắt, nếu có ngày nào ngọn đèn này tàn tức là thiên ý đã đến. Lúc đó ngươi có thể tự mình ra khỏi tháp này.”
Thương Hạo không đồng tình đáp: “Lửa không tắt làm sao tàn được, chiêu trò kháng ma của con lừa trọc ông thật chẳng thay đổi chút nào.”
Đức phật không nói nhiều, chỉ mỉm cười rồi biến mất.
Có một âm thanh kỳ quái vang lên trong tòa tháp tĩnh lặng, Thương Hạo khẽ mở mắt, nhìn ngọn đèn vẫn luôn tỏa ra ánh sáng yếu ớt, thấy ngọn lửa của nó vẫn chưa tắt hắn mới dời tầm mắt sáng nhìn cục… thịt phát ra âm thanh dưới chân mình.
Hắn nhíu mày, thấy quả cầu thịt đó từ từ ngồi dậy, trên khuôn mặt tròn tròn có một đôi mắt ươn ướt đen láy đang nhìn hắn.
“Mẹ!”
Quả cầu thịt gọi một tiếng êm dịu nhưng rõ ràng, thanh âm vang vọng trong tháp Xá Lợi một hồi, Thương Hạo nghe thấy bèn nhíu mắt: “Tiểu quỷ, muốn chết à?”
“Mẹ!” Quả cầu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-quy-tap/2033115/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.