Thương Hạo nghĩ đi nghĩ lại vẫn không có cách, thời gian trôi qua từng ngày khiến quả cầu thịt kia lớn lên, từ một cục thịt hấp thu linh khí trong tháp dần dần trở thành một thiếu nữ mười sáu mười bảy tuổi, hai người bất tri bất giác đã bầu bạn trong tháp tròn ba trăm năm.
Thương Hạo ngày ngày mong nàng chết, nhưng chỉ đành trơ mắt nhìn nàng trưởng thành, lúc đầu nàng luôn gọi hắn là “Mẹ”, nhưng sau đó lại gọi hắn là “Cha”, nhưng sau khi Thương Hạo hung ác cho nàng biết “Lão tử không có quan hệ gì với ngươi hết”, quả cầu thịt hụt hẫng một hồi rồi hỏi: “Vậy ngươi tên là gì?”
“Thương Hạo.”
“Vậy ta tên là gì?”
Thương Hạo nhìn khuôn mặt tròn tròn của nàng một hồi: “Ngươi là Tiêu khiển*.”
*Đồ chơi
“Tiểu Thiển*?” Khuôn mặt hồng hồng nở ra nụ cười, “Ta thích cái tên này, tên Thương Hạo cũng hay lắm.”
*Tiêu khiển và Tiểu Thiển ều đọc là xiao qian
Cô nhóc này ồn ào vô cùng, trong ba trăm năm qua, nàng học được cách nói chuyện từ trong những lời nói ít ỏi của hắn, nàng luôn có vô số vấn đề hỏi hắn, lúc tâm trạng tốt hắn sẽ đáp vài câu, lúc tâm trạng không tốt thì nhắm mắt giả câm giả điếc. Mấy ngày nay gặp lúc tâm trạng Thương Hạo cực kỳ xấu, Tiểu Thiển hỏi chuyện gì hắn cũng không đáp.
Tiểu Thiển làm ầm lên, “Ngươi cứ luôn mặc kệ ta, Tiểu Thiển cũng biết tức giận, ta cũng sẽ mặc kệ ngươi, ta đi đây.”
Thương Hạo cười lạnh: “Ngươi đi đi cho xong.” Tháp Xá Lợi có phong ấn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-quy-tap/2033116/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.