“Có người giúp ta lấy thuốc đương nhiên là rất tốt.” Thương Hạo nói, “Nhưng mà thuốc đó không dễ gì lấy được đâu.”
Tiểu Thiển lập tức lau khô nước mắt, đứng dậy nói: “Ngươi nói đi, ta đi lấy!”
Thấy nàng kiên định như vậy, Thương Hạo nhíu mày: “Sao lại bày ra cái bộ dạng muốn liều mạng vì ta như vậy?” Rõ ràng hắn đối với nàng chẳng tốt chút nào hết.
Tiểu Thiển ngây ra: “Ngươi là người thân nhất của ta, không thì ta còn có thể liều mạng vì ai nữa đây? Sau khi ta bị chó cắn, thấy đám trẻ con ồn ào kia đều phẩy tay nói là về nhà, lúc đó ta lại nghĩ đến ngươi, ngươi luôn ở đây với ta, ngươi chính là nhà của ta, đương nhiên ta phải đối tốt với ngươi.”
Thương Hạo nhìn nàng một hồi cũng không nói lời nào.
“Thương Hạo, thuốc ở đâu? Ta đi lấy.”
“Ở Thiên cung…” Hắn vừa mở miệng nói thì dừng lại, lần đầu tiên cảm thấy mình có phải hơi ác độc quá không. Lúc này sợi xích vàng sau lưng hắn bỗng bắt đầu chuyển động, ngày trăng tròn mỗi tháng, sợi xích xuyên qua xương tỳ bà của hắn sẽ chuyển động, Thiên giới muốn dùng cái đau xuyên tim để bắt hắn ghi nhớ bây giờ hắn đang là phạm nhân của Thiên giới. Thương Hạo nhịn cho qua cơn đau thứ nhất, bất kể sợi xích vàng sau lưng hắn chuyển động thế nào, sắc mặt hắn vẫn như bình thường: “Ở góc phía Đông của Thiên cung có một cái đài cao, dưới cái đài có một ngọn lửa, bảo dược có thể trị vết thương trên người ta nằm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-quy-tap/2033117/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.