Mạc Nguyên Nguyên đứng trên tầng hai của tòa nhà bên cạnh, nhìn xuống Thưởng Nam, bên cạnh cậu ta còn có một nam sinh mà Thưởng Nam không quen.
Họ vừa tan học.
Họ phải học cùng với những người trong gia tộc nhà họ Lục rồi cùng nhau tan học. Giáo viên được thuê từ bên ngoài rất chuyên nghiệp, sáng sớm họ đã bắt đầu học các ngôn ngữ hiếm, sau đó là học đánh golf. Bây giờ là giờ trưa, sắp đến bữa ăn.
Lúc đi qua hành lang, Mạc Nguyên Nguyên tình cờ nhìn thấy Thưởng Nam đang quỳ ngoài sân, lập tức lộ ra biểu cảm mừng rỡ.
Quan hệ giữa cậu ta và Thưởng Nam không tốt chút nào. Người mà cậu ta ghét nhất chính là Thưởng Nam. Vì vậy, thấy Thưởng Nam đang bị phạt quỳ một mình, Mạc Nguyên Nguyên cảm thấy vô cùng vui sướng phấn khởi.
"Chỉ mới ngày thứ hai thôi nhỉ, Thưởng Nam, mày đã bị phạt rồi," Mạc Nguyên Nguyên hả hê nói, "Mày đúng là làm mất mặt viện trưởng.”
Cú đạp mà Lục Kỳ Thanh đã cho Mạc Nguyên Nguyên, cậu ta vẫn nhớ như in, không thể quên được. Cậu ta không thể trả thù Lục Kỳ Thanh, nhưng chẳng lẽ không thể trả thù Thưởng Nam sao?.
Mạc Nguyên Nguyên thấy Thưởng Nam cúi đầu làm như không thấy, mắt điếc tai ngơ, cậu ta khẽ cười nhạo cướp lấy chai nước của bạn mình, vặn nắp ra tạt thẳng về phía Thưởng Nam.
Mặc dù có một khoảng cách, nhưng sức của Mạc Nguyên Nguyên rất mạnh và độ chính xác rất tốt, hơn nửa chai nước đổ thẳng lên đầu Thưởng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ban-trai-toi-khong-phai-la-nguoi-nhat-tiet-ngau/2915866/chuong-35-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.