Mạnh quản gia nhận được chỉ thị từ Hương phu nhân chuẩn bị tiệc sinh nhật cho Thưởng Nam. Nhìn những yêu cầu chi tiết trên chiếc máy tính bảng, Mạnh quản gia đã quản lý nhà họ Lục nhiều năm, cũng thấy khó tin: "Chắc chắn chứ?”
Hương phu nhân gật đầu. Bà mặc một bộ sườn xám thời trang từ nhiều năm trước, vì đang là mùa đông nên bà khoác thêm chiếc áo lông trắng và một chiếc áo khoác dạ đen, trông không giống người làm việc ở nhà họ Lục, mà giống như một phu nhân nhà nào đó. Nhưng bà là người phía Lục Cập, và Lục Cập xưa nay chưa từng để ý những chuyện như vậy.
So với vẻ trang trọng kiều diễm hàng ngày của Hương phu nhân, Mạnh quản gia lại thấy những yêu cầu của buổi tiệc sinh nhật này còn khó hiểu hơn.
Mười sáu tuổi, cũng gần như một nửa người trưởng thành rồi, Lục Cập muốn tổ chức linh đình cho Thưởng Nam là điều dễ hiểu. Nhưng lại muốn tổ chức ở phòng khách chính của dinh thự, yêu cầu mọi người đều phải tham dự, còn yêu cầu mỗi thành viên nhà họ Lục phải chuẩn bị quà tặng… Có lẽ, Lục Cập thực sự coi Thưởng Nam như em trai ruột của mình.
Lục Cập là người nặng nề về quy tắc, nhà họ Lục đối xử thế nào với Lục Cập thì cũng phải đối xử thế ấy với Thưởng Nam. Mạnh quản gia nhìn quanh mọi người trong phòng, biết rằng với yêu cầu này, Thưởng Nam sẽ khác hoàn toàn so với những đứa trẻ khác đi cùng cậu trước đây, dù là về thân phận
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ban-trai-toi-khong-phai-la-nguoi-nhat-tiet-ngau/2915872/chuong-38-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.