Cậu thiếu niên xinh đẹp mặc sơ mi trắng, quần lửng màu nâu nhạt, vắt chéo chân ngồi trên ghế cao. Đôi môi hồng khẽ cong lên thành nụ cười, em chạm nhẹ ngón tay lên bàn trà rồi không kiềm được mà ngáp một cái.
"Không biết có phải do suy nghĩ nhiều quá không... hôm nay tôi thấy buồn ngủ quá."
Em cắn môi, chống tay lên bàn, cả người lảo đảo như sắp ngã.
Rõ ràng đã ngủ rất lâu, nhưng vẫn không thấy tỉnh táo, thậm chí còn thấy người mệt mỏi rã rời.
Em lắc đầu, ánh mắt vô thức lướt qua ly trà nguội trên bàn.
Trong ly chỉ còn nửa, khi đầu ngón tay mảnh khảnh cầm lên thì lại khẽ chao đảo vì không cầm chắc.
Trà màu hồng nhạt gợn sóng trong chiếc ly sứ trắng. Đàm Gian, gương mặt tái nhợt, cúi đầu nhấp một ngụm.
Giọng hệ thống bỗng vang lên, lạnh lẽo:
【Đừng uống.】
Đàm Gian vẫn cúi đầu, cổ họng khẽ chuyển động. Ngụm trà ấy... đã nuốt xuống mất rồi.
Chỉ là — vị không giống hồng trà mà em nhớ. Bàn tay đang cầm ly khẽ run lên, chẳng hiểu sao, trong nước trà em như nếm được một mùi tanh thoang thoảng mơ hồ.
Giọng hệ thống càng trầm xuống, như cảnh báo:
【Đi đánh răng.】
"Hửm?" Em ngơ ngác, vì quá buồn ngủ mà đầu óc hơi chậm chạp. Đặt ly trà xuống, em lẩm bẩm đi về phía phòng rửa mặt.
"Trà để qua đêm chắc không sao đâu nhỉ..."
Vòi nước được mở, nước trong vắt tràn đầy ly súc miệng, ngón tay trắng như ngó sen chống lên thành bồn rửa sứ trắng, mơ màng bóp kem đánh răng rồi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/2997154/chuong-201.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.