Chương 117: Dị dạng 【 10 】 — Sớm kết thúc Đàm Gian không biết bản thân là bị dọa sợ đến tê liệt, hay là đã bị lạnh đến đông cứng. Từ lúc con quái vật kia xuất hiện, em đã chỉ có thể đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân lạnh buốt, ngay cả sức để chạy cũng không còn. Tim em đập loạn nhịp, ánh mắt hoảng loạn dõi theo thứ bóng quỷ lôi theo cả sợi dây rốn, vừa bò lê trên mặt đất vừa phát ra tiếng cười the thé quái dị, đôi bàn tay nhỏ bé tím bầm, sưng phù từ từ thò ra, men theo rìa bóng tối mà bò về phía em. Trong hành lang bỏ hoang tối mịt, những âm thanh lạo xạo kỳ dị vang lên, tựa như vô số tiếng thì thầm quái gở quấn quanh. Đàm Gian lúc này mới như chợt tìm lại được quyền kiểm soát cơ thể mình. Em thoáng quay đầu liếc nhìn phía sau, nhận ra bản thân đã đi đến khoảng nghỉ giữa hai tầng. Ánh đèn vàng ố mờ nhạt không chiếu sáng nổi phần cầu thang xoắn dẫn lên trên. Sau lưng là một mảng tối đen kịt, chỉ có chỗ em đứng còn lác đác ánh sáng mờ đục. Cánh cửa sắt lạnh lẽo đã khép chặt. Em không còn đường lui. Chỉ có thể vội vàng lùi lại, ngón tay trắng muốt bám lấy tay vịn đã phủ dày bụi bặm, rồi lập tức xoay người bỏ chạy. Tiếng cười khóc chói tai của đứa bé quái dị càng lúc càng gần. Đàm Gian trong cơn hoảng loạn quay đầu lại, thì thấy thân hình tím tái kia đang bò, phía sau lôi theo một
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/2997177/chuong-224.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.