Có một đêm, Thư Niệm nằm mơ thấy chuyện hồi bé.
Về cô nhi viện cũ kỹ xập xệ, về tập truyện tranh duy nhất cậu có, quăn cả mép rồi mà cậu vẫn yêu quý vô cùng, mặt trên có những hình vẽ đường nét đơn giản thô sơ, về hoàng tử cưỡi tuấn mã giương cao bảo kiếm, về thiếu niên đẹp đẽ quý phái đứng trước mặt, cách biệt vời vời với tất cả những gì đồi bại tầm thường yếu kém, ngạo nghễ nói: “Anh sẽ đối xử tốt với em mà….”
Không phải nói với cậu, cậu không phải công chúa.
Cậu chỉ là tên người hầu.
Khi ngựa của hoàng tử chở theo nàng công chúa phi vút qua cậu, cát bụi tung mù trời khiến cậu ho sặc sụa.
Ho mãi ho mãi, rồi cậu choàng tỉnh, nhưng tỉnh dậy rồi ngay cả chuyện ho cũng trở nên chân thực hẳn, chẳng làm thế nào dứt được, cứ ho đến nỗi cả lồng ngực đều đau thắt, vai run rẩy co thành một đường rúm ró.
Khó khăn lắm mới dịu lại, trời cũng sắp sáng, căn phòng so với cảnh trong mơ càng ảm đạm hơn nhiều, cậu chẳng thường hay đa cảm, lặng lẽ nép mặt vào khăn trải giường thở dốc, mà không hiểu sao lại cảm thấy bi ai, như thể cơn mộng kia đang nhắc nhở cậu điều gì đó.
Có lẽ cậu đã già thật rồi, mới chẳng chịu đựng nổi như thế nữa.
Trước kia, khi còn trẻ hơn đôi chút, không phải hết hy vọng giống như bây giờ, nhưng cũng không cảm thấy quá khó chịu.
Quả nhiên là già rồi, nên dễ thấy mệt mỏi.
Hít vào một hơi thật sâu, cậu nghĩ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bat-kha-khang-luc-uncontrolled-love/2533508/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.