Thiên lao của Hiên Viên vương triều được xây dựng ở phía tây hoàng cung, nơi đó bị dân chúng gọi yêu là Tây thiên,nên thủ vệ với thị vệ thiên lao cũng tự nhiên mà trở thành thiên binh thiên tướng. Cũng đúng thôi, đi người đi vào đây có mấy ai còn sống để mà đi ra đâu.
Thiên binh thiên tướng thấy Hiên Viên Dật Phi mặt mũi đầy sát khí mà đến, lập tức quì xuống, đôi khi ta cảm thấy kỳ quái, tại sao Hiên Viên Dật Phi luôn độc lai độc vãng, luôn không bao giờ thấy được ở bên cạnh hắn có thị vệ cả, hay là tại vì hắn sử dụng Ảnh vệ nên ta không có thấy? Chắc hẳn là cũng không, nếu có Ảnh Vệ, lúc trước ta lỡ tiến vào khu rừng kia thì hắn cũng không bị dọa như thế.
Kiến trúc của thiên lao cùng với sự tưởng tượng của ta hoàn tòan không giống nhau, là một tiểu gian lộ thiên đơn độc, một gian tiếp theo là một gian tường đất,có cửa sắt đem phạm nhân nhốt lại bên trong. Bởi vì là lộ thiên, cho nên rất sạch sẽ, so với tưởng tượng của ta cái loại địa lao tối tăm mịt mù , thì nơi này sạch sẽ thoáng đãng hơn nhiều.
Ta từ trong suy nghĩ về kiến trúc nơi này quay về, đi vòng vòng vài lần, binh lính dẫn chúng ta tới phòng nơi mà đang giam giữ Thuần Vu San San, đúng lúc này, Hiên Viên Dật Phi ngừng lại, hắn vung tay lên, binh sĩ lui đi, sau đó hắn dùng ánh mắt ngàn năm không một biểu tình kia nhìn ta, ý như là ngươi cũng không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bat-phu-lam-mon/2241958/quyen-2-chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.