Tài xế áp lực rất lớn, nhưng Hạ Trưng Triều không lên tiếng, chú ấy cũng chỉ có thể nghe theo Ôn Tri Hòa, chọn đúng điểm phồn hoa nhất Yến Bắc mà vòng vo đâu một vòng.
Chú ấy hy vọng vị phu nhân nhỏ bên cạnh này, có thể quay đầu lại nhìn hàng ghế sau, đừng cứ mãi mải mê nói chuyện phiếm với bạn thân, chỉ tiếc là suốt một tiếng đồng hồ, cô ấy có năng lực lẩn tránh siêu tuyệt này cũng không hề phát hiện.
Xe bật đèn khẩn cấp dừng ở cửa công quán, Ôn Tri Hòa nhìn ánh đèn sáng sủa bên trong cửa sổ, từ từ thở dài.
Cô mở cửa xuống xe, vừa chạm đất định đóng cửa, chỉ thấy tài xế đi tới bên cạnh, ấn vào tay nắm cửa phía sau.
Cửa xe mở rộng, dáng vẻ thanh tú nho nhã của người đàn ông hiện ra trong mắt, nghiễm nhiên là gương mặt quen thuộc, cặp mắt đen láy sâu thẳm kia, đang nhìn thẳng về phía cô.
Ngày thường anh mỉm cười nhìn cô, Ôn Tri Hòa đã cảm thấy anh lòng dạ khó lường, gian xảo, lúc này hiếm khi cười nói, khuôn mặt bình tĩnh, chỉ khiến Ôn Tri Hòa lạnh sống lưng.
Anh lại ở trên xe! Còn không hé răng mà ngồi hơn một tiếng…
Yết hầu Ôn Tri Hòa thắt lại đến mất giọng, cả người cứng đờ tại chỗ, giống như bị đóng băng.
Anh từ trên xe bước xuống, thân hình phẳng phiu cao lớn ước chừng cao hơn cô một cái đầu, nghiêng mắt gật đầu, đôi mắt hẹp dài cụp xuống, giống như lưỡi dao, lướt qua khiến
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bay-hon-nhan-tue-truc/2873915/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.