Quy tắc nói: khóc đi. 73. Bị khóa tài khoản? Tô Nhĩ tự động chuyển những lời này thành một lời chúc phúc. Trung Bộc Thủ Mộ bỏ qua cú sốc do tờ giấy kia mang lại, đầu ngón tay gã bỗng trở nên dài và nhọn, thoạt nhìn như những cành cây khô héo. Tô Nhĩ không né không tránh, mặc cho bàn tay đó xuyên qua xương bả vai mình. "Lá gan thật lớn." Giọng điệu của kẻ thủ mộ không rõ là khen ngợi hay là mỉa mai. Trước đó, Tô Nhĩ đã cố ý cắn rách đầu ngón tay để thử nghiệm, chứng minh những tổn thương trong giấc mơ không ảnh hưởng đến thế giới hiện thực, nhưng giả bộ thì vẫn phải giả bộ, cậu khẽ ngước mắt, tỏ vẻ tự cao tự đại: "Không có dũng khí để chết, sao có thể giác ngộ được?" Câu nói này hoàn toàn không hợp với khí chất của cậu. Nói xong, cậu còn hơi nâng cằm lên một chút. Giờ thì Trung Bộc Thủ Mộ có thể xác định người trước mặt cũng không phải là người hiền lành gì. Tuy nhiên, khí thế của Tô Nhĩ không duy trì được bao lâu, thân thể bắt đầu run rẩy không kiểm soát được. Cảm giác đau đớn trong mơ có thể bị giảm đi một nửa, nhưng dù vậy cũng không dễ chịu chút nào. Bàn tay đang xuyên qua xương bả vai của cậu mọc ra vô số dây leo, luồn lách khắp nơi trong máu thịt. Chưa đến mười giây đồng hồ, cậu đã đau đến mức bất tỉnh. Chìm đắm trong bóng tối, nhưng ý thức của Tô
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bay-ngay-bay-dem/2798375/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.