Ý nghĩ không có cách nào truyền qua không khí, Tô Nhĩ cũng không có cách nào biết được người chủ trì đang tính toán một kế hoạch hoang đường đến mức nực cười cỡ nào.
Ván quan tài bị hất bay, những viên gạch dưới đất xuất hiện vết nứt.
Tô Nhĩ nhặt con tem và sợi dây đỏ lên, vừa liếc nhìn bà chủ tiệm, lần này chị Trương không giả câm vờ điếc nữa, mà hét lên một tiếng đầy khoa trương, uốn éo người chạy tới: "Chuyện gì xảy ra?"
Tô Nhĩ trông còn kinh ngạc hơn so với bà ta: "Quan tài đột nhiên phát nổ! Suýt tí nữa đập trúng mặt em rồi!"
Hủy dung là chuyện lớn.
Chị Trương chăm chú nhìn khuôn mặt của cậu, xác định không có tổn hại gì mới vỗ ngực một cái: "Tôi đã dặn cậu là trong tiệm có vài thứ không thể đụng vào, thế mà vẫn không chịu nghe lời".
Câu tiếp theo nói với giọng hờn dỗi, còn liếc mắt đưa tình.
Tô Nhĩ trấn định đứng tại chỗ, nhưng trong lòng thì sắp gánh không nổi nữa rồi.
Chị Trương rõ ràng rất thích khuôn mặt của cậu, nên không thèm tính toán chuyện hư hại đồ đạc, thậm chí còn muốn thừa dịp này sờ tay của Tô Nhĩ, nhưng Tô Nhĩ ngoài cười trong không cười đã xoay người trước một bước, làm bộ như bắt đầu thưởng thức lư hương đặt trên kệ. "Nhìn có vẻ rất lâu năm rồi".
"Chúng có giá trị không nhỏ đâu, gần như đã tiêu hao hết của cải của nhà tôi". Chị Trương buông tay nói: "Khiến cho bây giờ tôi vẫn còn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bay-ngay-bay-dem/2798379/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.