Cảnh Thước nghe mấy từ "ngọt ngào tiểu kiều thê" hắn bất ngờ đứng hình rồi không biết nên cười hay nên khóc. Cảnh Thước chợt nhận ra hình như lời nói của ái phi nhà mình giống như đang... tranh sủng, làm nũng?
Lời nói của Đoạn Vân Thâm gần như không có lý lẽ. Cậu này từ nhỏ đến lớn không phải chịu khổ bao giờ, cuộc sống thuận buồm xuôi gió, lại là kiểu người sống an nhàn, thoải mái nên tâm hồn cũng rộng rãi. Chuyện không vui nào cũng không để trong lòng quá ba phút là quên sạch. Thế nên dù tuổi đã ngoài hai mươi nhưng thực ra tâm lý không chừng chỉ mới vài tuổi mà thôi.
Mấy ngày nay Cảnh Thước chiều chuộng Đoạn Vân Thâm hết mực muốn sao cho trăng, mọi việc đều nghe theo ý. Kết quả là cái đuôi mèo của Đoạn Vân Thâm sắp vểnh lên trời rồi, vặn vẹo hình chữ S, kiêu ngạo đến mức không thể nào ép xuống được.
Đoạn Vân Thâm hoàn toàn không biết mình đang làm nũng. Những người số sướng từ nhỏ có cha mẹ cưng chiều, lớn lên có bạn đời thương yêu, việc làm nũng chính là "sự nghiệp" cả đời của họ. Thế nên khi cảm xúc dâng trào họ chưa chắc đã nhận ra hành vi hiện tại của mình là thuộc kiểu gì.
Cảnh Thước trong lòng tuy không biết nên khóc hay nên cười nhưng không thể hiện ra mặt. Hắn chỉ để cho cảm xúc trong mắt thay đổi, dịu dàng như một hồ nước mùa xuân.
Đoạn Vân Thâm nhìn chằm chằm vào Cảnh Thước dĩ nhiên là thu hết những thay đổi cảm xúc đó vào mắt. Nhưng cậu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/be-ha-vi-ta-lam-minh-quan/3000915/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.