Thẩm Thính Miên đã từng cho rằng bản thân sẽ không thể mơ nữa.
Vì nếu một người mỗi ngày chỉ ngủ nhiều nhất được một hai tiếng, giấc ngủ chập chờn chẳng sâu thì còn nói gì đến mộng mị.
Nhưng từ sau khi cậu và Lý Mục Trạch quay trở lại bên nhau, cậu rất hay nằm mơ, mỗi giấc mơ đều có Lý Mục Trạch.
Ở trong mộng bọn họ không nói chuyện với nhau nhưng mỗi hành động của Lý Mục Trạch đều thay cho câu anh yêu em. Dù cho trong mơ cậu mơ màng bay bổng như thế nào, hắn vẫn luôn ở bên cậu, ôm cậu, hôn môi cậu. Nhiệt độ cơ thể nóng bỏng như đang bị giống sốt cao, gương mặt Thẩm thính Miên ửng hồng thấm đẫm tất cả những nỗi đau.
Dường như cậu không còn mơ thấy những ác mộng nữa, thỉnh thoảng Lý Mục Trạch cũng rất ồn ào, hắn thì thầm bên tai cậu những lời âu yếm, giống như vô cùng thương xót cho cậu.
Cậu mơ thấy mình và hắn chơi trốn tìm trong hẻm nhỏ, sẽ có quỷ tới bắt bọn họ. Lý Mục Trạch cho cậu trốn trong một góc nào đó, khẽ thì thầm: “Miên Miên, em đừng sợ.”
Thẩm Thính Miên gật đầu, Lý Mục Trạch tiếp tục nói: “Trời tối anh sẽ tới tìm em.”
Thẩm Thính Miên giống như chú vẹt yến phụng mới học nói, ngoan ngoãn lặp lại: “Em biết rồi trời tối anh sẽ đến tìm em, em không sợ hãi.”
Cậu mòn mỏi đợi chờ trong mộng cảnh hoang vu, thiêu đốt sinh mệnh để sưởi ấm bản thân.
Cậu muốn nói với Lý Mục Trạch, em hơi mệt một chút, có lẽ sẽ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/being-towards-death-khach-he/2767245/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.