Lục Nghê lấy thẻ rồi bước vào phòng của Trần Diên, một phòng hành chính hạng sang với không gian rộng rãi.
Trần Diên đi công tác thường xuyên, để tiết kiệm thời gian ký gửi và chờ hành lý, anh luôn mang theo một vali kéo 20 inch. Lúc này chiếc vali đang mở ra trên tấm thảm ở phòng khách, vẫn giữ nguyên dáng vẻ hôm qua Lục Nghê thu dọn giúp anh; chỉ có máy tính xách tay và bộ sạc là đã được anh lấy đi. Trên giường vứt bừa chiếc áo khoác của anh.
Không có mùi nước hoa lạ, cũng không có sợi tóc dài nào.
Trong căn phòng này hoàn toàn không có dấu vết nào cho thấy có phụ nữ từng sử dụng, không biết là chưa kịp, hay là Trần Diên quá mức cẩn trọng. Lục Nghê cởi bộ quần áo ẩm ướt, tắm rửa xong rồi sau khi kiểm tra kỹ, cô nằm xuống giường.
Từ cửa sổ sát đất có thể nhìn bao quát toàn bộ cảnh đêm của Phố Tây. Đêm đó Trần Diên không quay về, cô cũng không ngủ.
Mãi đến khi nhìn thấy cô gái kia, Lục Nghê mới thực sự cảm nhận được cảm giác bị cuộc sống phản bội. Cô gái trẻ còn non nớt, nhưng trong mắt tràn đầy sức sống. Cô sắp ba mươi rồi, vẫn có thể gọi là “trẻ”, nhưng không thể không thừa nhận rằng bản thân đã không còn dũng khí để bắt đầu lại một lần nữa.
Cô không khỏi hoài nghi rốt cuộc là ở bước nào Trần Diên bắt đầu không còn yêu cô, hoặc là… anh ấy từng thật sự yêu cô không?
Khi Trần Diên cầu hôn cô, hai người đã yêu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ben-bo-duy-tuu/3002801/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.