Đường Nguyệt Thư muốn nói cô rất oan uổng.
“Em không thân với anh ta, chỉ vô tình gặp trên đường mà thôi.”
Nói ra thì có vẻ mỉa mai, nhưng dù Đường Nguyệt Thư đã nhấn mạnh mấy lần rằng cô không độc thân, Hồ Duy Vũ vẫn cứ làm như không nghe thấy. Thế mà ngay khoảnh khắc Lâm Xuyên xuất hiện, anh ta lại bỗng dưng hiểu được tiếng người.
Sự chênh lệch giữa người với người, đôi khi chỉ cần liếc mắt một cái là thấy rõ. Bình thường Lâm Xuyên là người khiêm tốn, nhưng khiêm tốn không có nghĩa là ăn mặc dùng đồ tầm thường.
Vào trường hợp vừa nãy, anh có phong thái rất đúng chuẩn chính cung khi xã giao vài câu với đối phương. Có những người, chỉ vài câu đã đủ để dò được nông sâu.
Không biết Hồ Duy Vũ đang nghĩ gì, mà cô thì cũng chẳng mấy quan tâm.
Nhưng quả thật anh ta đã khiến cô không vui.
Đường Nguyệt Thư không cho rằng anh ta là người theo đuổi cô, anh ta giống kiểu quấy rối mà không tự biết.
Hơn nữa trong tiềm thức, anh ta không tôn trọng phụ nữ.
Lời từ chối của cô thì anh ta không nghe ra, vậy mà câu “là bạn trai cô ấy” của Lâm Xuyên lại hiểu ngay lập tức.
Lâm Xuyên cũng không bận tâm nhiều về chuyện đó. Bạn gái anh xinh đẹp, xuất sắc, có người theo đuổi là chuyện rất bình thường.
“Anh đến sao không nói với em trước một tiếng?” Đường Nguyệt Thư hỏi.
Anh đang nắm tay cô, mười ngón tay đan vào nhau, nghe vậy thì đáp: “Quyết định phút chót thôi.”
Nghe thấy mấy chữ “quyết
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ben-trang-hy-phuc/2839418/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.