Nhan Bạch Tịch ăn cơm tối xong với Lý Thanh Thanh mới về biệt thự. Vừa vào cửa, cô nhìn quanh hai lượt, không thấy bóng dáng anh đâu cả. Cúi đầu xem điện thoại xác nhận thời gian, vừa qua 8 giờ tối, Bạc Ngạn chắc là còn một lát nữa mới về. Dì Triệu đang bận làm dưa muối trong bếp, còn có mấy người giúp việc đang ở tầng một tỉa tót mấy loại cây “lạ đời” ngoài sân phơi. Nhan Bạch Tịch đặt chiếc túi trên vai xuống cái kệ dựa tường, cúi đầu đổi giày rồi đi dép lê vào trong. Cô lục trong túi vải chiếc cần câu mèo và đồ hộp mua ở trạm cứu trợ động vật lang thang buổi chiều, nhìn quanh bốn phía, khẽ gọi: “Meo meo”. Tối qua lúc xuống tìm dì Triệu, cô loáng thoáng nghe thấy Bạc Ngạn đang gọi điện thoại ngoài sân, giữa chừng có quát lên một tiếng “Không Được”, bảo nó đừng cọ vào ống quần anh. Nhưng vì khoảng cách khá xa, Nhan Bạch Tịch không chắc con mèo Garfield này có phải tên là “Không Được” không, nên đành dùng tên gọi tạm thời để gọi nó. Cô cất giọng gọi lần thứ ba, cánh cửa một căn phòng ở dãy nhà phía đông bị đẩy ra, một thân hình béo tròn, màu nâu nhạt chui ra, vẫn với dáng đi chậm rì rì như thường lệ. Nó liếc nhìn mấy hộp đồ ăn được xếp ngay ngắn trước mặt Nhan Bạch Tịch, nhưng móng vuốt vẫn bước đi chậm rãi và đầy cao lãnh. Nhan Bạch Tịch thở dài, ngồi xổm xuống, vẫy tay, thử thăm dò gọi: “Không Được?” Gọi xong lại nhíu mày, cái tên gì mà quái
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bi-mat-ngay-thu-ba-chau-phu-tieu-thap-tam/2797888/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.