Cà phê bắn lên theo ngón tay Nhan Bạch Tịch nhỏ giọt xuống. Cô cúi đầu muốn tìm khăn giấy nhưng không tiện. Bạc Ngạn liếc qua, quay đi: “Lau vào áo anh.” “Hả?” Bạc Ngạn buông một tay, nắm cổ tay cô, tuỳ ý lau vết cà phê lên vạt áo thun của mình. Nhan Bạch Tịch nhìn mà hơi sững sờ, sau đó liền thấy anh buông tay cô ra, siết chặt cổ cậu nam sinh trước mặt lần nữa, vỗ vỗ mặt cậu ta, giọng mỉa mai: “Rảnh rỗi sinh nông nổi à? Nhàn quá hả?” Tóc mái và lông mi của cậu nam sinh dính đầy cà phê, không mở mắt ra được, trông vô cùng thảm hại. Cổ bị Bạc Ngạn siết chặt, cậu ta giãy giụa một chút, nhưng vẫn cố chấp không chịu thua. Bạc Ngạn cao hơn cậu ta nửa cái đầu, năm ngón tay hơi siết chặt, cười trầm một tiếng: “Để tao thấy mày với đám bạn mày tìm cô ấy gây sự lần nữa, tao thấy lần nào xử lý mày lần đó.” Tay phải anh nắm rất chặt, cậu ta đã có dấu hiệu không thở nổi. Mặt hơi nghẹn đỏ, hai tay cậu ta bấu lấy tay anh đang nắm cổ mình, giọng khản đặc: “Biết rồi…” Bạc Ngạn buông tay, tay trái túm cổ áo sau của cậu ta xách đến trước mặt Nhan Bạch Tịch, lạnh lùng: “Xin lỗi.” Cậu ta ôm cổ ho sặc sụa mấy tiếng, vẻ mặt không tình nguyện, nhưng vẫn qua loa gật đầu: “Xin lỗi.” Nhan Bạch Tịch còn chưa kịp nói gì, Bạc Ngạn đã đá vào cẳng chân cậu ta một cái, khiến cậu ta lảo đảo về phía Nhan Bạch Tịch: “Không phải nói với tao,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bi-mat-ngay-thu-ba-chau-phu-tieu-thap-tam/2797908/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.