Nơi ở cách bãi biển không xa, là mấy căn biệt thự đơn lập san sát nhau, Nhan Bạch Tịch và Bạc Ngạn ở căn ba tầng phía đông cùng. Đi một mạch đến dưới lầu, rồi đi thang máy lên, cửa mở ra, cô bị kéo vào trong, rồi lại bị Bạc Ngạn trở tay ép lên cửa. Đèn trong phòng không bật, tối tăm mờ ảo. Lưng cô áp sát vào cánh cửa, Bạc Ngạn cúi đầu xuống bên tai cô, hô hấp hơi nặng nề, mang theo một tia hổn hển không kiềm chế được. Má anh cọ vào tai cô, cô có thể cảm nhận rõ ràng nhiệt độ cơ thể bất thường của anh. Rất cao, hơi thở nóng rẫy muốn làm bỏng cô. Cô giơ tay, vỗ vỗ lưng anh: “Bạc Ngạn…” Bạc Ngạn dựa sát vào cô, nắm chặt cánh tay cô vòng qua eo mình. Nhan Bạch Tịch bị siết chặt cứng. Cô hơi khó thở, gắng gượng rút tay ra vịn vai anh định đẩy ra sau: “Bạc Ngạn, nóng quá…” Giọng nói vừa dứt, đã bị người ta giữ cằm hôn xuống. Hai bờ môi chạm nhau, anh vừa định đưa lưỡi vào thì bị cô đẩy ra. Nhan Bạch Tịch đè vai anh nghiêng đầu, khẽ th* d*c, anh ép chặt quá, cô rất không quen. Mà Bạc Ngạn gần như đã nhẫn nhịn đến cực điểm, anh quay đầu cô lại, còn định hôn tiếp thì bị Nhan Bạch Tịch giữ lại lần nữa. Cô cố gắng kéo giãn khoảng cách giữa hai người, thở hổn hển: “Có thể nới lỏng một chút không, chặt quá…” Bạc Ngạn không cố chấp hôn nữa, giữ chặt eo cô ép lên cửa, tay kia bắt lấy tay cô luồn vào
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bi-mat-ngay-thu-ba-chau-phu-tieu-thap-tam/2797914/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.