Trong bóng tối, Nhan Bạch Tịch có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở của mình phả lên cổ anh. Ngón cái anh ấn nhẹ lên môi cô, ngay sau đó lại áp vào gáy cô, thúc giục: “Nhanh lên.” Nhan Bạch Tịch bị giục hết cách, đành nhích môi tới trước, chạm rất nhẹ một cái. Khoảnh khắc môi chạm vào yết hầu, anh khẽ nhắm mắt, sau đó bật ra tiếng cười khẽ, giọng lại khàn đi mấy phần: “Hôn thêm cái nữa?” ……… Đúng là được voi đòi tiên. Nhan Bạch Tịch há miệng cắn một cái vào yết hầu anh. Cô cắn khá mạnh, Bạc Ngạn khẽ “hít” một tiếng, sau đó cúi người, áp môi xuống, m*t lấy môi dưới của cô, véo má cô, dễ dàng cạy mở môi cô ra, rồi luồn vào c**n l** đ** l*** cô. Trong căn phòng tối đen không thấy năm ngón tay, chỉ có thể nghe thấy tiếng hôn môi đầy ái muội, như tiếng nước dính nhớp, mỗi một tiếng m*t vào đều khiến tai người nghe đỏ bừng. Nhan Bạch Tịch không kịp nuốt nước bọt, cảm giác có chút gì đó trượt theo khóe môi xuống, liền bị Bạc Ngạn dùng lòng bàn tay lau đi. Hai tay cô bị đè chặt trên đỉnh đầu, không thể động đậy, chân cũng bị đầu gối Bạc Ngạn chặn lại. Đầu gối anh đặt vào mặt trong đùi cô, tách hai chân cô ra. “Thích anh không?” Anh rời khỏi môi cô, véo cằm cô rồi lại hôn mạnh hai cái. Nhan Bạch Tịch không hiểu sao ngày nào anh cũng phải hỏi câu này, cô giật giật tay, hơi thở dồn dập, đáp qua loa: “Thích thích…” Bạc Ngạn cười một tiếng, lau đi vệt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bi-mat-ngay-thu-ba-chau-phu-tieu-thap-tam/2797921/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.