Nhan Bạch Tịch lại quay đầu nhìn Bạc Ngạn: “Anh không sao chứ?” Bạc Ngạn cụp mắt nhìn cô, sắc mặt rất bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt lại thoáng vẻ ngạc nhiên vui sướng khi được hỏi thăm, anh thờ ơ đáp: “Không sao.” Vừa dứt lời, anh ôm vai Nhan Bạch Tịch kéo ra ngoài: “Đi thôi?” Nhan Bạch Tịch hơi sững sờ: “Anh đi tìm giáo sư à?” Bạc Ngạn quay đầu lại, đối diện với ánh mắt của Tống Chi Lâm: “Lát nữa thư ký khoa đến, cậu nói với người ta tôi không cần giải thưởng, cậu cứ tự nhiên lấy đi.” Tống Chi Lâm định nói gì đó rồi lại thôi, tiến lên nửa bước: “Vừa rồi cậu…” Bạc Ngạn cười khẩy, nét mặt ánh lên vẻ sắc bén: “Tôi vừa rồi làm sao?” Nhan Bạch Tịch nhìn qua nhìn lại hai người, kéo áo Bạc Ngạn: “Chúng ta đi thôi.” Bạc Ngạn dẫn cô ra cửa, đi về phía trước vài bước, Nhan Bạch Tịch bỗng nhiên dừng lại: “… Vừa rồi anh với Tống Chi Lâm đã xảy ra chuyện gì vậy?” “Gì cơ?” Bàn tay phải của Bạc Ngạn trượt từ cánh tay cô xuống, nắm lấy tay cô. “Vừa nãy,” Nhan Bạch Tịch nhớ lại vẻ mặt của Tống Chi Lâm lúc đó, anh ta có vẻ hơi ngây ra, “Rốt cuộc lúc nãy hai người làm sao vậy? Anh ta không giống người sẽ ra tay đánh người…” Bạc Ngạn xoa má cô, giọng nói không còn ý cười, trầm xuống: “Chúng ta đừng nhắc tới cậu ta nữa, được không.” Nhan Bạch Tịch kéo tay anh xuống: “Nhưng em muốn biết đã xảy ra chuyện gì.” Cô nhíu mày: “Anh không thể lúc nào cũng giấu em mọi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bi-mat-ngay-thu-ba-chau-phu-tieu-thap-tam/2797923/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.