Nhan Bạch Tịch không bay thẳng đến Tây Nam, mà đã sửa vé từ ngày hôm trước để bay đến Bắc Kinh. Cô sợ Bạc Ngạn tra được thông tin vé máy bay sẽ biết cô đi đâu, nên tính toán đến Bắc Kinh trước, rồi từ Bắc Kinh mua vé tàu đi Tây Nam. Lúc mua vé cô cũng cố tình mua thêm mấy vé, hạng ghế khác nhau, đến những địa điểm khác nhau. Cho dù Bạc Ngạn tra được, cũng cần một ít thời gian để phân biệt rốt cuộc cô đi hướng nào. Cô qua cửa kiểm tra an ninh, tìm đến cổng soát vé chuyến tàu của mình, rồi kéo vali tìm một chiếc ghế ngồi xuống. Khăn quàng cổ nới lỏng hai vòng rồi tháo xuống, lúc này mới coi như thở phào nhẹ nhõm. Đêm qua cô đến Bắc Kinh, tìm khách sạn trong nội thành ở một đêm. Liên tục di chuyển thật sự quá mệt mỏi, buổi sáng cô ngủ cố thêm một lát, dậy ăn tạm chút gì đó rồi mới đến ga tàu cao tốc. Cách giờ khởi hành chuyến tàu của cô còn nửa tiếng nữa. Cô cúi đầu nhìn điện thoại, bấm vào nhật ký cuộc gọi, tiện tay lướt qua một chút. Có mấy cuộc gọi nhỡ, toàn bộ đều từ Bạc Ngạn. Mấy cuộc đầu tiên là từ hôm qua, lúc cô còn đang trên máy bay, chắc là khi đó anh vừa phát hiện cô không còn ở đó. Còn có một cuộc gọi vào sáng nay, ba tiếng trước, sau đó thì không gọi nữa. Tay phải cô níu lấy cổ áo khoác bông, cằm rụt vào trong, nhìn cuộc gọi nhỡ trên màn hình, bất giác có chút sợ hãi. Bạc Ngạn…
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bi-mat-ngay-thu-ba-chau-phu-tieu-thap-tam/2797937/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.