Thương Thời Chu vừa mới nói xong câu này, cây dù vốn dĩ đang được cô xách trong tay đã lập tức rơi xuống đất, mũi dù chạm đất phát ra tiếng trầm nặng nề.
Biến thành điểm tựa để Thư Kiều dùng để cố đỡ cơ thể mình.
Tóc dài của cô xõa tung, đuôi tóc hơi ướt, tản ra ở khuỷu tay cô. Trong lúc hốt hoảng lắc lư khi nãy, áo khoác ngoài của cô cũng trượt xuống.
Lộ ra phần vai trắng nõn xinh đẹp.
Nhưng Thư Kiều lại hoàn toàn không cảm nhận được mấy điểm này.
Trong mắt cô dường như cũng dính lấy hơi nước liên miên của hồ hồ Constance, cố tình mặt cô lại đỏ bừng, giống như một đóa hoa nở rộ lắc lư xinh đẹp bị nước xối, cánh hoa đã nặng nề nhưng vẫn cứ cố chống đỡ.
Thư Kiều chậm rãi chớp mắt, gần như là máy móc đưa trả dù cho đối phương.
Khó khăn lắm cô mới đỡ vali hành lý của mình đứng thẳng, gian nan phát ra một câu nói.
“Làm phiền rồi.”
Cô không thể ở lại nơi này thêm một giây nào nữa.
Thư Kiều cố lên tinh thần, căng chặt dây thần kinh như sắp đứt đến nơi, xoay người định rời đi.
Lại bị Thương Thời Chu túm cổ tay.
Lúc nãy Thương Thời Chu cũng đã ngửi được mùi rượu thoang thoảng trong không khí.
Lại nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của Thư Kiều, cuối cùng thì Thương Thời Chu cũng đã ý thức được cái gì, hơi nhíu mày hỏi: “Em uống rượu hả?”
Đáp lại anh chính là Thư Kiều hơi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bi-mat-nguech-ngoac-ngon-ngon-phu-tap/2882499/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.