Kỳ nghỉ hè từ năm lớp mười một lên lớp mười hai của Thư Kiều, nhiệt độ ở thành phố Bắc Giang đạt kỷ lục cao nhất trong năm mươi năm qua. Cây cối bên đường đều trở nên héo úa, nhựa đường bị hòa tan gồ ghề lồi lõm, những chiếc xe tải trọng lớn chở hàng hóa chạy qua sẽ lắc lư vì mặt đường không bằng phẳng.
Thư Đường Viễn đánh tay lái, đi dọc theo đường đèo quốc lộ núi Lê Đài xuống bên dưới, ánh nắng quá gắt, tuy rằng đã mở điều hòa nhưng cũng không thể tránh được cảm giác siêu nóng làm người ta bực bội kia.
“Dạo gần đây con có đủ tiền xài không?” Bầu không khí trong xe yên lặng đến thái quá, cuối cùng Thư Đường Viễn cũng tìm một đề tài nói chuyện: “Cha cảm thấy trọ ở trường cũng chẳng có gì tốt cả, con cũng sắp vào lớp mười hai rồi, hay là dọn về nhà đi, để tránh cho người khác quấy rầy đến việc học của con.”
Thư Kiều ngồi ở hàng ghế sau, cột tóc đuôi ngựa, tuân thủ quy định mà cài dây an toàn. Cô nhìn phong cảnh lướt qua bên ngoài cửa sổ, nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn cha, ở trong trường cũng khá tốt.”
“Có cái gì tốt chứ? Lần trước không phải có một đứa trong ký túc xá nữ của con kiếm chuyện với con sao? Chủ nhiệm lớp con còn gọi điện thoại cho cha nữa đó!” Thư Đường Viễn nhíu mày muốn thuyết phục cô: “Trong nhà có cái gì không thoải mái thì...”
“Sẽ không có chuyện đó nữa.” Giọng điệu nói chuyện của Thư Kiều vẫn rất
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bi-mat-nguech-ngoac-ngon-ngon-phu-tap/2882500/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.