Diệp Phi đi theo Lê Tiện Nam suốt tháng giêng, xem như cũng hiểu được thói quen sinh hoạt của anh: Hình như anh rất thích tham gia những buổi tụ tập do Triệu Tây Chính sắp xếp, thật ra anh cũng chỉ muốn tìm niềm vui, có cô bên cạnh, Lê Tiện Nam không thích ra ngoài, thú vui cũng rất già dặn, xem bầy cá là cục cưng của mình.
Diệp Phi hỏi anh, hồ nước to như vậy, anh có biết trong đó có bao nhiêu con cá không?
Lê Tiện Nam suy nghĩ cẩn thận, nói ít nhất cũng phải hơn mười con, còn nói là giống cá gì, sau đó Diệp Phi tìm hiểu, thấy anh thật sự xem nuôi cá là một thú vui, mấy con cá đẹp đều có giá đến sáu con số.
Diệp Phi tự giác tránh xa mấy con cá của anh, sợ cá quá yếu ớt.
Lê Tiện Nam nhìn dáng vẻ lo lắng sợ hãi của cô, nhất quyết kéo cô đến gần, cho cô ngồi lên đùi, anh nắm lấy tay cô, dẫn dắt cô cho cá ăn, vừa rải thức ăn cá, vừa nói: “Chúng đâu có quý giá bằng em, chúng mà dọa em sợ, anh còn phải ném chúng ra ngoài.”
Hôn quân, Diệp Phi nghĩ trong lòng, có mấy lời đến bên môi —— sao anh không biết điểm dừng thế?
Lê Tiện Nam thành thật, không che giấu chuyện gì với cô.
Nhưng làm sao Diệp Phi dám nghĩ sâu xa?
Mặt trăng ở bên người hàng đêm, người mở lòng với mặt trăng, người có hy vọng sẽ hái được mặt trăng, giấu trong lòng không?
Diệp Phi không biết ý nghĩ này xuất hiện khi nào, có lẽ là vì
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/binh-minh-mau-do-manh-ngu-nguyet/1631985/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.