Lục Chi hiểu hơn Hồng Ngọc vài phần, sau khi cảm giác thấy chuyện này không ổn, sắc mặt nghiêm trọng mà nói: "Phía Đường Lê Viện cũng cần phải canh chừng lại, thị vệ trong phủ không thể tin tưởng được, nô tỳ đi gọi thêm mấy người nữa đến."
Cố Hoài Du nhìn con cổ trùng không ngừng chui về một phía trong chén, dường như mà muốn tìm kiếm thứ gì đó, trong lòng kêu lộp bộp một tiếng: "Không được, là ta nhầm rồi! Lục Chi muội tranh thủ thời gian đi tìm Mạc Anh, bảo bọn họ phải thật cẩn thận, nhất định phải bảo vệ tốt Tống Thời Cẩn, đừng để cho chàng ra khỏi phủ! Nhanh lên!" Cổ trùng vừa xuất hiện, nàng liền có thể khẳng định kẻ đứng sau tất cả không phải là Trương Nghi Lâm, muốn lấy mạng nàng chẳng qua chỉ là thuận tiện mà thôi, mục đích cuối cùng, e là nhằm vào Tống Thời Cẩn.
Lục Chi cắn cắn răng: "Vậy còn bên này..."
Tôn thần y xoa cây trâm trong tay, lạnh giọng nói: "Không cần lo, nó có thể tự bảo vệ mình, bên này nhiều người ngược lại lại không tốt, chúng ta phải hành động nhanh lên, ta sợ không kịp."
"Nô tỳ lập tức đi ngay." Nhịp tim Lục Chi đập nhanh mấy nhịp, mới nãy nàng đã gửi tin đi, e là lúc này chủ nhân đã ra khỏi phủ rồi!
Tôn thần y lại nói: "Căn phòng này không thể giữ lại nữa rồi, sau khi chúng ta đi thì đốt luôn cả thi thể này đi, nhất định không được đụng đến hắn."
Lục Chi nhận lệnh lui xuống, Cố Hoài Du nhìn bóng đêm đen kịt bên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bop-chet-doa-hoa-sen-trang-kia/2257233/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.