Gương mặt của Tống Thời Cẩn chìm trong bóng tối, bị nửa tấm màn che lại, nhìn không rõ biểu cảm của hắn.
Ai cũng nói là cháu trai thì sẽ giống cửu cửu, hắn nhìn chẳng giống Cao Nhã mà cũng chẳng giống Hoàng đế, che nửa gương mặt như thế này, lại có vài phần giống với Cao Lê thật sự năm xưa, theo đó cũng có đôi phần giống với Tôn thần y, điều này khiến cho Cao Chính Viễn có chút ngây người.
Một hồi sau, Cao Chính Viễn mới nói: "Bây giờ con vẫn đang bị thương, không tiện lộ diện, nếu như có chỗ nào cần đến tổ... cần đến ông già này thì con cứ nói."
......
Cơn mưa chẳng hề có vẻ gì là sẽ yếu đi, nước đọng lại trên đường cũng không kịp chảy đi, đã sắp ngập đến bậc thang đầu tiên của các phủ. Trong lúc không có ai đi bộ trên đường, có người bước qua mặt đất ngập nước mà gõ cửa lớn của Liễu phủ.
Sắc trời vẫn đen kịt đến chiều tối, mưa vẫn còn đang rơi, trong Trường Lạc Cung đã thắp đèn từ lâu, các cung nữ đang hầu hạ Thục Phi nương nương dùng bữa, vừa sắp đôi đũa bạc Kê Ti, liền nghe thấy tiếng tỳ nữ vang lên bên ngoài: "Quý phi nương nương, sao người lại đến đây? Chủ nhân nô tỳ đang..."
"Tránh ra." Giọng nói kiêu ngạo của nô tỳ Xuân Uyên bên cạnh Liễu Quý phi vang lên qua cánh cửa.
Thục Phi không vui mà gác đũa xuống, còn chưa kịp nói chuyện thì đã thấy một đoàn người bước vào trong.
Liễu Quý phi vẫn mặc một bộ đồ đỏ quyến rũ như
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bop-chet-doa-hoa-sen-trang-kia/2257250/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.