Theo lý mà nói, trong phủ mới có tang, bảy ngày đầu của Trương Thị còn chưa qua, trên người Cố Hoài Du còn mang theo lễ hiếu nặng, chuyện nên làm lúc này là đóng cửa suy ngẫm, không thể ngang nhiên đi lại bên ngoài được. Nhưng mà Hoàng đế lại không hề cố kị đến chuyện này, vừa ban thưởng lại vừa tuyên nàng vào cung, thái độ như vậy thật sự khiến cho Cố Hoài Du cảm thấy có chút kì lạ.
Tống Thời Cẩn thở dài một tiếng, khôong trả lời trực tiếp, mà sáp gần lại bên tai nàng, đè giọng cực thấp mà nói: "Còn nhờ đời trước, Hoàng thượng băng hà khi nào không?"
Một câu nói ngắn ngủi như vậy khiến cho người nghe mà trong lòng hoảng sợ, tiếng sét ầm trời bên chân trời đúng lúc vang lên, Cố Hoài Du tựa như bị đánh thẳng vào đầu vậy.
"Không đến ba năm nữa thôi." Mà trong đó có khoảng thời gian một năm là nằm liệt trên giường, triều chính hoàn toàn để Nhị Hoàng tử nắm giữ, cũng có thể nói là, bây giờ trên người Hoàng đế đã xuất hiện dấu hiệu của bệnh tật rồi.
Tống Thời Cẩn gật gật đầu, tiếp tục nói: "Ngày mai ta sẽ mang Tưởng Hàn cũng vào cung, nàng phải cẩn thận Đức Phi chó cùng bứt giậu, nếu như bà ta đột nhiên triệu kiến nàng, lập tức sai người bên cạnh đi tìm Liễu Quý phi, bà sẽ kéo dài thời gian cho nàng." Đây cũng là một trong những mục đích mà hắn đến đây hôm nay.
Hoàng đế giơ cao cờ ngang nhiên mời Cố Hoài Du vào cung như vậy, những người hiểu rõ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bop-chet-doa-hoa-sen-trang-kia/2257252/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.