Bóng đen khổng lồ dừng lại thật lâu trên lều Kha Tầm, nhiều lúc Kha Tầm còn nghĩ nó sẽ thò tay vào nhưng lại không thấy nó hành động.
Kha Tầm không biết nó đang chờ cái gì, hoặc là nó đang quan sát cái gì, nó dí sát mặt vào, thở đều đều không nhanh không chậm, như muốn xem hết kiếp trước kiếp này kiếp sau của cả ba người rồi mới quyết định.
Không biết qua bao lâu, bóng đen khổng lồ đứng thẳng người dậy, sau đó cất bước rời khỏi chỗ hai căn lều này.
Kha Tầm nghe thấy cha Cảnh nghẹn ngào một câu: “Tuệ Hân…”
Tuệ Hân là tên của mẹ Cảnh, bóng đen khổng lồ đang đi từng bước về phía lều của bọn họ.
“Mẹ ơi… cháu cần mẹ…” Đứa bé rốt cuộc không nín được nữa mà bật khóc, giãy dụa muốn chạy ra khỏi lều.
Kha Tầm ấn đứa bé xuống, cũng nhỏ giọng gọi Vệ Đông: “Đông tử, ông trông thằng bé, tôi có ý này.”
Vệ Đông vội vàng túm chặt lấy đứa bé, đang muốn hỏi có ý gì thì chợt thấy Kha Tầm vén rèm lều lên sau đó lăn sang lều bên kia.
Mục Dịch Nhiên bất ngờ bị cậu đè lên người, sắc mặt lạnh lẽo, đang muốn đạp cậu về lại lều thì chợt thấy cậu giơ dọc ngón trỏ lên môi “suỵt” một tiếng, sau đó cậu nghiêng đầu nhìn chằm chằm hướng bóng đen khổng lồ rời đi.
Bóng đen khổng lồ đang quay lưng về phía này lại như có cảm giác, thong thả xoay người lại.
Kha Tầm thấy thế lại nghiêng người linh hoạt lăn về lều của mình.
Nhìn về phía bóng đen khổng lồ,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/buc-tranh-kinh-hoang/987939/quyen-2-chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.