Trời tuyết, mây mù dày đặc, trong điện phải thắp đèn từ sáng đến tối. Để át đi mùi khói nến, người ta thường xuyên thêm hương tô hợp.
Tuyên Tuy gấp tấu chương, xoa mắt, rồi đi đến bên cửa sổ. Qua khung cửa bằng giấy ngọc mỏng ánh sáng hắt vào, những bông tuyết vẫn không ngừng rơi.
Ngoài điện, có một người khoác áo choàng, ngồi xổm trên bậc thềm, chơi đùa với đám tuyết vụn.
Ti Thiết Giám dâng cho Tống Đàn mấy bộ khuôn gỗ nhỏ, khắc hình thỏ, hình mèo, nhét tuyết vào rồi gõ xuống bậc đá, lập tức nặn ra một chú mèo tuyết sống động.
Tống Đàn từ bên hành lang chậm rãi đi sang, làm thành cả một hàng tuyết nhỏ.
Tuyên Tuy đứng nhìn một lát, hỏi: “Là ai đưa tới?”
“Là Bàng Hưng của Ti Thiết Giám.” Lục An đáp, “Bấy giờ Ti Thiết Giám đang làm khuôn lớn cao mấy trượng, Bàng Hưng lanh lợi, làm trước vài cái nhỏ, dâng cho Tống công công coi qua.”
Tuyên Tuy gật đầu: “Thưởng.”
Lục An cúi đầu vâng mệnh.
Tống Đàn nặn xong hai con sư tử tuyết cuối cùng, định đặt hai bên thềm đá. Tuyết rơi xuống thật mềm, mỗi động tác lại làm tung lên một lớp bụi tuyết.
Trước mặt hắn bỗng đổ xuống một bóng người. Tống Đàn quay đầu lại, thấy Tuyên Tuy khoác áo thêu hạc đứng giữa tuyết.
Tống Đàn phủi tay đứng lên. Tay đã đeo găng da, mà bên trong cũng lạnh buốt.
Tuyên Tuy bước lại gần, phủi tuyết dính trên áo hắn.
Tống Đàn kéo y lên bậc, cùng đứng dưới hành lang nhìn cả hàng người tuyết:
“Thế nào, đẹp chứ?”
Tuyên Tuy lần lượt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/buoc-qua-bang-xuan-ban-duyen-tu-dao/3003005/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.