Ngày hôm sau Văn Yến tỉnh lại, hóa ra Dung Tiêu quả thực vẫn chưa rời đi.
Văn Yến mơ màng mở mắt ra, nhìn thấy Dung Tiêu đang ngồi trên ghế sofa cạnh cửa sổ đọc sách. Ngoài cửa sổ là khung cảnh núi non thơ mộng, Dung Tiêu lại tuấn tú như vậy, giữa bầu trời trong xanh ấm áp, đẹp tựa như một bức tranh.
Nhóc háo sắc Văn Yến chợt tỉnh táo lại, cắn môi dưới, thống thiết nghĩ, cậu có một người chồng đẹp trai như vậy mà bây giờ vẫn chưa ‘ăn’ được, đúng là phí phạm của trời mà.
Dung Tiêu nghe thấy tiếng động, liền liếc mắt nhìn Văn Yến một cái rồi nói chào buổi sáng với cậu.
Văn Yến từ từ đứng dậy khỏi giường.
Tuy rèm đã mở nhưng trong núi lại không có ai, chẳng có gì phải tỏ ra ngại ngùng nên cậu thản nhiên mà bắt đầu thay quần áo trước mặt Dung Tiêu.
Bộ đồ ngủ bị cậu ném sang một bên, thân hình trắng nõn không tì vết của chàng trai trẻ hoàn toàn lộ ra ngoài ánh sáng, eo nhỏ mông cong nhưng không hề gầy gò, đường cong mượt mà đẹp đẽ, cần cổ thon dài ưu nhã như thiên nga.
Đôi mắt Dung Tiêu nhất thời như bị dính chặt, chỉ có thể nhấp một ngụm trà để che giấu.
Văn Yến đang mặc áo sơ mi trước gương, cậu cảm thấy gần đây hình như mình cao lên một chút, cậu dậy thì hơi muộn, 17-18 tuổi vẫn có nét như trẻ con nên luôn được các bạn cùng lớp chiều chuộng như linh vật. Nhưng bây giờ cậu tựa hồ rốt cuộc đã bước vào giai đoạn thành niên,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ca-the-gioi-deu-muon-toi-ly-hon/1628843/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.