Du Bất Vấn cảm thấy thân là quản gia chuyên nghiệp, khả năng nhìn mặt đoán ý của hắn tuyệt đối là hạng nhất.
Khi chuẩn bị bữa tối, hắn đã nhận thấy bầu không khí ám muội giữa Văn Yến và Dung Tiêu, lúc chiều hai người còn có chút căng thẳng, đàm phán cách một cái bàn, nhưng lúc này một người trên mặt như viết rõ 2 chữ ‘kiêu ngạo’, còn người kia thì im lặng né tránh, cực kì khả nghi.
Lại nhìn đôi môi sưng đỏ của Văn Yến, dùng ngón chân cũng có thể đoán được trong phòng khách vừa xảy ra chuyện gì.
Du Bất Vấn nhìn chằm chằm vào lò nướng, khoanh tay nghĩ, hẳn họ sẽ không ở lâu biệt thự trên núi này, vị Dung tiên sinh mà hắn phục vụ, cả đời lòng vững như đá, chỉ khi gặp Văn Yến thì đá mới thành bùn.
Đến giờ ăn, Văn Yến và Dung Tiêu mỗi người ngồi một phía, xem ra là đã vạch ra ranh giới rõ ràng, Văn Yến cố tình lờ Dung Tiêu, chỉ chăm chăm nói chuyện với Du Bất Vấn, phảng phất như cậu và Du Bất Vấn mới là người yêu lâu ngày không gặp.
Dung Tiêu trong lòng bực bội nhưng lại không thể thể hiện ra, chỉ có thể mặt vô biểu tình cắt miếng thịt bò trên đĩa.
Còn Du Bất Vấn thì cuối cùng cũng có cơ hội nói ra chuyện mình thắc mắc với Văn Yến.
Từ khi nhìn thấy Văn Yến đứng ở cửa hoa viên, hắn đã cảm thấy rất khó hiểu.
Hắn hỏi Văn Yến: “Tiểu thiếu gia, lần này cậu đến có mang theo pháp khí mạnh mẽ nào không?”
Hắn không tin Văn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ca-the-gioi-deu-muon-toi-ly-hon/1628844/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.