Cô Văn, đúng là bạo thật đấy. Văn Nhiễm nghiêng người sang bên, nhường chỗ cho Hứa Tịch Ngôn vào nhà. Hứa Tịch Ngôn đứng ở cửa, liếc một vòng trong phòng. Cô phát hiện mình có một sở thích rất đặc biệt, cô cực kỳ thích ngắm những nơi mà Văn Nhiễm từng ở, bất kể là phòng ngủ thời cấp ba, phòng khách sạn, hay căn nhà trọ hiện tại. Rộng bao nhiêu? Chừng bốn mươi mét vuông. Được Văn Nhiễm lấp đầy bằng một bầu không khí sống động, bệ cửa sổ xếp đầy những chậu sen đá, trên bàn trà là hộp khoai tây chiên và các loại hạt xếp chồng lên nhau, có rất nhiều sách về lý thuyết âm nhạc, chiếc kệ nhỏ không đủ chỗ, xếp cả xuống đất, lúc đi qua phải cẩn thận kẻo vấp phải. Kệ giày của Văn Nhiễm rất thấp, nàng phải ngồi xổm xuống để lấy dép cho Hứa Tịch Ngôn. Biểu cảm tự nhiên của Hứa Tịch Ngôn là lãnh đạm, đôi mắt lạnh lùng nhìn xuống, thấy đầu giữa các ngón tay của Văn Nhiễm cầm một đôi dép vải lanh trắng, bản thân nàng cũng đang đi một đôi y hệt, chỉ có điều cỡ nhỏ hơn nửa size, móng chân nhỏ nhắn tròn trịa lộ ra khỏi phần hở của đôi dép, đến cả ngón chân cũng ngoan. Hứa Tịch Ngôn không nói rõ được tâm trạng của mình lúc này, khom người xuống, vén lọn tóc dài đang xõa trên vai Văn Nhiễm. Động tác ấy khiến Văn Nhiễm không kịp tránh cũng không kịp ngăn cản, vành tai trắng ngần lộ ra ngoài, vẫn giống hệt hồi cấp ba, đỏ lạ thường, làn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ca-voi-va-con-mua-chua-dut/2935999/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.