Trong văn phòng, quả lắc đồng hồ đung đưa không một tiếng động.
Chiếc đồng hồ quả lắc này được sản xuất tại Pháp năm 1895. Mặc dù là đồ cổ từ thế kỷ 19 nhưng nó vẫn hoạt động trơn tru, chạy chính xác, chỉ có điều mỗi tuần đều phải lên dây cót.
Phó Thừa Lâm đang lên dây cót thì điện thoại reo, là Trịnh Cửu Quân gọi đến.
Phó Thừa Lâm nhấn nút nghe máy, giọng Trịnh Cửu Quân khàn đặc: “Email của tôi bị hack rồi. Tôi vừa nhận được một email có đính kèm một đường link, tôi không nghĩ nhiều cứ thế mở ra, sau đó thì mất quyền truy cập. Họ dùng tài khoản của tôi làm gì cậu vậy? Cậu tin tôi đi, tôi không bao giờ hại người nhà… cũng không bao giờ đâm sau lưng bạn bè.”
Ban đầu Trịnh Cửu Quân rất tức giận. Tài khoản của anh ta đột nhiên bị chiếm quyền truy cập. Sau khi xem hết đoạn video có giọng lồng tiếng kỳ dị đó, anh ta không thể đăng nhập lại vào email nữa. Ai mà gan to bằng trời, dám lợi dụng anh ta để làm trò độc ác như vậy?
Sau cơn giận là sự lo lắng.
Anh ta vội vàng liên hệ với Phó Thừa Lâm.
Anh ta còn nghĩ: nếu Phó Thừa Lâm không nghe máy, anh ta sẽ lập tức bay sang Hồng Kông.
Ngữ điệu của Phó Thừa Lâm không nghe ra chút khác thường nào. Trước đây anh đối xử với Trịnh Cửu Quân ra sao thì đêm nay vẫn thế. Nhưng anh liên tục truy hỏi một chuyện: “Cậu đã nói với ai việc tôi đang uống thuốc? Bị người ta dạy đời thế này,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cam-nien/3007586/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.