Sư phụ Tôn dời ấm trà tử sa và cái radio từ trên ghế con xuống đất, để cho Kiều Vũ bày đĩa dưa hấu lên đó. Thẩm Hiểu Quân khiêng tới một cái ghế dài cho mẹ Kiều và Kiều Vũ ngồi, rồi tiện tay bốc miếng dưa định đi, mẹ Thẩm liền gọi lại: “Đi xách một bao khoai tây với nho khô xuống đây.”
“Con nghe Kiều Vũ nói có một đứa em gái từ Tân Cương tới.”
Mẹ Kiều quay nhìn Lương Ly, đưa mắt dò xét: “Nhìn qua là biết liền bên đó đưa qua, đen thui lại ốm nhom. Muốn cho nó trắng trẻo tươi tắn, ít ra cũng phải nuôi cho hai năm mới ra người được.”
Bà không khỏi đưa tay sờ má mình: “Hồi trước con qua Tân Cương, da trắng như sữa, giờ về đây bảy tám năm rồi, mẹ Thẩm à, dì coi, nhám nhúa hết, chẳng còn chút bóng bẩy nào.”
Sư phụ Tôn phì phì nhổ hạt dưa, giọng lúng búng: “Bà cũng phải coi lại mình bao nhiêu tuổi rồi, còn so với hồi mười tám thì so sao nổi!”
“Ông nói cái chi?” Mẹ Kiều nghe không rõ, nhíu mày hỏi. Mẹ Thẩm vội vàng đỡ lời: “Con vẫn còn trắng, cả xóm này không ai hơn con đâu.”
Mẹ Kiều vẫn cười buồn bã: “Quay về được nữa đâu.”
Gió lùa ngang hành lang, thổi rối mấy lọn tóc quăn bên tai, bà chậm rãi vuốt hết ra sau vành tai. Trên cây sào phơi đồ, vầng trăng lơ lửng treo.
Thẩm Hiểu Quân xách bao đồ đi tới, bà nhận lấy, cười bảo: “Nặng ghê!”
Bà xé miệng bao, lấy ra một củ cầm lên cân nhắc, cười nói: “Đất cát bên Tân
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/canh-dep-luong-tran-dai-co-nuong/2903825/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.