“Ngon quá xá trời ơi!” Lương Ly nói, trên cây kem đậu xanh phủ một lớp sương trắng, trông như mấy cái móng con nít, l**m một miếng thì đầu lưỡi tê rần rần.
Trần Hoành Sâm lại cảnh giác nhìn quanh bốn phía, lúc mua vé bị đưa vô phòng cảnh vụ của ga xe lửa, nói vé đi Tân Cương phải xét duyệt xong mới được bán, để cho bọn họ ngồi đây hưởng máy quạt, ăn kem cây.
Ngoài cửa có hai vị cảnh sát mặc đồng phục xanh, đội nón vành rộng đang nói chuyện với nhân viên phục vụ phòng chờ, trong lòng cậu hoảng hốt, nhỏ giọng hỏi Lương Ly: “Hồi nãy dì đó nói gì với mày vậy?”
Lương Ly thiệt thà trả lời: “Dì hỏi nhà em ở đâu, có những ai, tên gì, làm việc ở chỗ nào.”
“Mày đều nói hết rồi sao?”
Lương Ly gật đầu: “Không nói thì không mua được vé tàu.”
Hỏng bét, lộ tẩy rồi! Trần Hoành Sâm nhìn qua tấm kiếng cửa sổ thấy ngoài hành lang kéo tới một đám đông, trong đó có cả mẹ cậu, cậu “vút” một cái nhảy dựng lên, lẹ làng chui xuống gầm bàn, giơ tay ra hiệu im lặng với Lương Ly.
Lương Ly còn chưa kịp phản ứng, cửa phòng chờ “rầm” một tiếng bị đẩy mạnh, mẹ Thẩm với Thẩm Hiểu Quân chạy vô, phía sau theo sát là mẹ Trần cùng chị của Trần Hoành Sâm là Tuyết Cầm, mẹ của Kiều Vũ, rồi dì nhỏ Bảo Trân và bạn trai của dì là Triệu Khánh Văn.
Cây kem đậu xanh trên tay Lương Ly suýt rớt xuống đất, mẹ Thẩm nắm lấy cánh tay cô từ trên xuống dưới xem xét, thấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/canh-dep-luong-tran-dai-co-nuong/2903832/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.