Lương Ly coi đó như bí mật giấu tận đáy lòng!
Tháng ba, sắc xuân vào thành, trên bức tường xám ẩm thấp dây thường xuân bắt đầu vươn ra những mầm xanh, cô cũng tự thấy hoang mang, chẳng rõ có phải chỉ là một ảo ảnh rực rỡ náo nhiệt thoáng qua, còn những gương mặt nam nữ phía dưới kia vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
Lúc ăn cơm trưa, Tiêu Na hớn hở nói với cô: “Ba mình tháng sau sẽ từ Tân Cương về.” rồi lại tỏ ra phiền não: “Mẹ với mấy ông bà chú thím ngày nào cũng cãi nhau, nói nhà chật chội, thêm một người nữa thì chẳng còn chỗ mà ngồi! Còn nói ba mình về là tới tranh nhà.” Cô bé mấy miếng đã nuốt xong cái bánh bao, bánh bao thím hấp càng lúc càng nhỏ. Lương Ly chia một nửa cơm của mình sang cho cô bạn thì vừa lúc Trần Hoành Sâm đi ngang, trong tay cầm hai hộp cơm nhôm. Rõ ràng cậu đang nhìn cô, chờ cô mở miệng.
Lương Ly cúi đầu ăn cơm của mình, Trần Hoành Sâm vừa định bước tới thì bất ngờ nghe thầy thể dục ở cửa nhà ăn hét to: “Trần Hoành Sâm, mau lại đây, có chuyện cần tìm em.”
Cậu nghĩ chắc là cô không đói đâu nhỉ!
Tiêu Na ăn xong đi rửa hộp trước, Lương Ly vẫn thấy đói, quay đầu lại liền thấy Kiều Vũ đang ngồi một mình bên cửa sổ ăn cơm, cô dịch sang bên cạnh: “Ăn không hết thì chia cho em một ít.”
Kiều Vũ lắc đầu: “Đừng có mơ! Anh đã sớm nói em phải biết lượng sức mình, tự thân còn ăn không no
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/canh-dep-luong-tran-dai-co-nuong/2903849/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.