Mẹ Trần mang tới một mâm bánh thanh đoàn, màu xanh sẫm, vừa mới hấp xong, hơi nóng còn nghi ngút.
Mẹ Thẩm xua tay từ chối: “Dì ăn không quen đồ ngọt, cũng không thích ngửi mùi ngải cứu. Con mang về nhà mình ăn đi! Có chuyện gì thì cứ nói, đừng làm chậm trễ dì đi mua đồ ăn!” Thẩm Hiểu Quân thì pha một bình trà Long Tỉnh đặt bên tay mẹ Trần, chẳng nói gì nhiều, tiện tay cầm tờ Giải phóng Nhật báo lật xem.
Mẹ Trần nhận ra sự khách sáo xa cách của họ, cũng không vòng vo, mở miệng thẳng thắn: “Mấy hôm trước con mới nghe thằng Sâm Sâm kể chuyện của Tuyết Cầm với Triệu Khánh Văn, cả người con ngẩn ngơ, sững sờ. Tuyết Cầm làm công tác bí mật kín kẽ đến thế, thật sự không hề lộ ra chút dấu hiệu nào. Mà dì cũng biết rồi đó, từ nhỏ đến lớn Tuyết Cầm luôn ngoan ngoãn hiểu chuyện, học hành công việc đều thuận lợi, chưa từng khiến cha mẹ phải lo lắng. Chuyện yêu đương cưới gả thì nhà con cũng chẳng thúc ép, vì nghĩ nó còn nhỏ, cứ để nó chơi bời thêm vài năm rồi quen bạn trai, yêu đương sau cũng không muộn. Cho nên mỗi lần nó về muộn vào ban đêm, chỉ nói là đi học tiếng Anh ở cung văn hoá, con tin tưởng tuyệt đối, chưa từng nghĩ sang hướng khác. Dì Thẩm, dì phải tin con, con thề độc tại đây, nếu con biết trước một chút gì thì trời đánh thánh vật con liền!”
Mẹ Thẩm thấy bà nói chân thành, trong lòng cũng dễ chịu hơn, giọng điệu dịu đi: “Cũng giống như
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/canh-dep-luong-tran-dai-co-nuong/2903852/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.