Bà Phùng nhuộm mái tóc bạc thành đen nhánh, uốn thành những lọn nhỏ, mặc một chiếc sườn xám màu đỏ sậm viền bạc, bên ngoài khoác áo len trắng ngà, tai đeo khuyên vàng, cổ đeo dây chuyền vàng, tay còn mang nhẫn vàng. Bình thường bà không hề đeo, nhưng lúc này trên tai, trên cổ, trên tay đều rạng rỡ hẳn lên. Trước mặt bà đặt một chiếc gương nhựa hình trứng ngỗng, bà ngẩn ngơ nhìn bóng mình trong gương đến xuất thần.
“Bà ơi, bà đang coi cái gì vậy?” Lương Ly tò mò thò đầu lại gần, Trần Hoành Sâm, Kiều Vũ với Kiến Phong thì ghé ra ban công dòm xuống.
“Cục cưng, bà có phải già lắm rồi không?” Bà đưa tay vuốt hai bên cánh mũi kéo dài xuống cằm, chỗ đó đã hằn rõ những nếp nhăn sâu, trên thái dương và trán lốm đốm đồi mồi, lông mày lông mi thưa thớt, nơi đáy mắt đậm đặc dấu vết tang thương, là khói bụi tháng năm hằn lại: “Toàn là nhăn hết rồi!” Bà thở dài.
“Không có nếp nhăn mới đáng sợ đó bà!” Lương Ly nói: “Bà là người đẹp nhất trong cả cái hẻm này.”
Ngực bà Phùng chợt thấy nhẹ nhõm, ở cái tuổi này thật ra đẹp hay xấu cũng chẳng còn quan trọng. Chỉ là vì chia lìa với chồng quá sớm, đến giờ nhớ lại, trong trí óc vẫn vẹn nguyên hình ảnh đôi vợ chồng trẻ năm xưa. Bạc tóc, nếp nhăn và đồi mồi không thuộc về ký ức ấy. Trần Hoành Sâm bỗng hô: “Đến rồi, vô hẻm rồi kìa.”
Bà Phùng vội vàng thu dọn cái gương, một lúc không cẩn thận làm rớt xuống đất. Lương Ly
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/canh-dep-luong-tran-dai-co-nuong/2903853/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.