Hiệu trưởng cùng các lãnh đạo lần lượt phát biểu, sau đó bắt đầu trao học bổng học kỳ trước, gọi tên từ cao đến thấp, người đầu tiên chính là Kiều Vũ. Lương Ly ngoái đầu lại, cũng chẳng cần tìm, cậu đã đứng lên rồi, mặc bộ đồng phục xanh trắng, trước ngực gắn phù hiệu trường, cổ áo lật ngay ngắn, không một nếp nhăn, da cũng rất trắng trẻo, gương mặt tuấn tú, thoạt nhìn có vẻ ôn hòa nhưng ánh mắt chân mày lại toát ra sự lạnh nhạt. Hai cô gái ngồi cạnh Lương Ly khẽ thì thầm: “Wow, Kiều Vũ trong truyền thuyết, trông giống hệt Lê Minh!”
Tiếng vỗ tay đa phần đến từ các nữ sinh, vỗ đến mức lòng bàn tay đỏ bừng, còn nam sinh thì có phần hời hợt. Lương Ly thấy cậu bước xuống bậc thang, đi đến trước mặt hiệu phó, nhận lấy phong bì cùng giấy khen, cúi người chào, nói một tiếng cảm ơn. Chủ nhiệm khối đưa micro cho cậu, chắc là muốn cậu phát biểu đôi lời cảm tưởng, nhưng cậu không nhận, chỉ khẽ lắc đầu, xoay người bước lên bậc thang, trở về chỗ ngồi. Lương Ly thầm nghĩ, hồi cấp hai cậu vốn đã như vậy, sao lên cấp ba vẫn chẳng thay đổi chút nào.
Người cuối cùng được gọi tên nhận học bổng là Trần Hoành Sâm. Chỉ thấy đám nam sinh ngồi quanh trước sau trái phải cậu vừa huýt sáo vừa cười ầm ĩ, lại còn bắt tay bá vai chúc mừng, phô trương hết mức, toàn bắt chước động tác y như mấy buổi lễ trao giải của làng nhạc Hồng Kông! Khiến cả hội trường đều bật cười, ngay cả hiệu trưởng cũng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/canh-dep-luong-tran-dai-co-nuong/2903868/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.